Sau khi đóng gia phả lại, bà ta nói tiếp: “Năm xưa nhặt được thằng hai, trên người nó đã có sẵn đôi vòng tay này. Giờ con ranh Uyển Ý cứ khăng khăng đòi xóa tên, mình phải nghĩ cách mới được.”
Nếu hôm nay để Trần Uyển Ý nhìn thấy trong gia phả vốn dĩ không hề có tên Trần Quốc Phú, thì thân thế thật sự của ông e là không thể giấu nổi nữa.
Không phải bà ta quan tâm gì đến Trần Quốc Phú, mà là sợ một khi thân phận ông bị bại lộ, đôi vòng tay đáng giá ngàn vàng ấy sẽ phải trả lại cho chủ cũ.
Vậy nên cách tốt nhất là giữ kín bí mật này mãi mãi.
Bọn họ tự cho rằng mình nói chuyện rất cẩn trọng, nào ngờ toàn bộ câu chuyện lại bị Đinh Thúy Hương đang núp ngoài cửa nghe rõ mồn một.
Cô ta giật mình bịt chặt miệng lại sợ phát ra âm thanh, sau đó nhẹ nhàng quay về phòng mình.
“Thì ra anh hai là do họ nhặt về, bảo sao lại thiên vị đến mức ấy.”
So với Trần Quốc Phú, Trần Quốc Vân mới là con ruột của họ.
Giờ đây, cô ta chẳng còn hứng thú gì với mảnh đất một mẫu nữa, mà chỉ thấy tò mò với “bảo vật” mà bà cụ Trần nhắc đến kia.
Chỉ tiếc là bà cụ Trần suốt ngày ru rú trong nhà, có ra ngoài cũng khóa chặt phòng lại, cô ta muốn tìm cơ hội xem thử món đồ quý giá kia cũng chẳng có cách nào.
Thế nhưng ý nghĩ đó giống như măng mọc mùa xuân, một khi nảy mầm là không thể dừng lại, trong đầu chỉ muốn tìm cơ hội để nhìn thấy thứ bảo vật đó.
Còn bên này, khi ba người Trần Uyển Ý vừa về đến nhà họ Trần thì vừa hay gặp bà Lý hớt hải bước ra khỏi nhà họ.
“Về rồi à.” Bà ta chỉ nói vỏn vẹn một câu, rồi vội vã quay trở lại nhà mình.
Điền Quế Lan thấy vậy liền chạy vào kiểm tra, thấy gạo dầu vẫn còn nguyên thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Còn Trần Uyển Ý thì mang bánh ngô đã nguội vào bếp hâm nóng lại.
Trong lúc ấy, Trần Quốc Phú với vẻ mặt u ám bước vào nhà rồi ngồi phịch xuống ghế, đau khổ thốt lên: “Quế Lan à, bà nói xem, sao tôi lại gặp phải cha mẹ thế này cơ chứ…”
Từ nhỏ đến lớn, thứ gì ông dùng cũng là đồ thừa của Trần Quốc Vân, dù ông chỉ lớn hơn có mấy tháng.
Từ khi biết nghĩ, cha mẹ ông đã luôn thiên vị Trần Quốc Vân, còn ông thì như kẻ vô hình, chẳng được ai đoái hoài.
Thấy sắc mặt Trần Quốc Phú đã dịu đi đôi chút, Điền Quế Lan vội tiếp lời:
“Con gái mình nói rồi đấy, sau này nhà mình nhất định sẽ sống ngày một khá hơn. Đến lúc đó để họ phải hối hận thì càng tốt.”
Lúc này, Trần Uyển Ý cũng vừa bưng bánh ngô được hâm nóng trở lại đi ra, mỉm cười nói:
“Ba, mẹ nói đúng đấy. Sau này không chỉ sống sung túc, con còn để hai người ở nhà lớn, tiêu tiền không cần nghĩ.”
Nghe cô nói vậy, Trần Quốc Phú và Điền Quế Lan bật cười “phì” một tiếng, chẳng coi là thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
