"Ta đã phái bốn tên nội môn đệ tử đi rồi. Bọn chúng đều là người có thể tin tưởng được, lại mang theo các loại ẩn nặc phù, rất khó phát hiện, hơn nữa cho dù có bị phát hiện thì Phương Hàn cũng không dám làm gì họ? Giết hại đồng môn là trọng tội. Nhẹ thì phế võ công, nặng thì giam giữ cả đời. Có thể mấy người Phương Hàn đi vào thế giới dưới lòng đất? Hạc giấy truyền tin chắc là có vấn đề. Việc này cũng không thể nào lường hết được."
Diệp Nam Thiên tùy ý nói chuyện với Phương Thanh Vi, tuy hời hợt, nhưng mà trong nội tâm thì cảnh giác vô cùng, suy nghĩ tính toán các loại tình huống có thể xảy ra.
Đúng vào lúc này, bốn con hạc giấy nhẹ nhàng xuất hiện, từ đàng xa bay lại, nhảy múa, quay tròn quanh người hắn.
"Bình thường giết hại đồng môn, thương tổn thân thể của đối phương đều bị xử phạt rất nặng, nhưng khi thi đấu Sơn Hà Bảng thì trong lúc đấu võ rất khó tránh khỏi thương tật hoặc tử vong." Phương Thanh Vi lạnh lùng nói, cũng rất rành về môn quy, "Muội cũng không cần mạng hắn, chỉ muốn huynh phế đi võ công của hắn, để cho hắn trở về làm nô tài như trước kia. Muội sẽ cho hắn biết cái gì gọi là sống không bằng chết. Một tên nô tài mà lại dám lớn mật coi thường chủ, coi trời bằng vung, Phương gia đối với những tên nô tài như thế này đều dùng lồng hấp chưng sống."
"Được! Chúng ta vào bái kiến Vạn La sư huynh thôi."
Hai người cùng leo lên Vạn La Phong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
