"Hắc Nhật Phong Tai của sư huynh Triệu Huyền Nhất đột nhiên tập kích mà cũng không thể giết chết Phương Hàn, xem ra hắn quả thật có bản lĩnh. Không biết tu luyện tới tầng thứ mấy rồi?"
"Với thân phận của Triệu Huyền Nhất sư huynh, đánh lén giết người, dùng cả tuyệt chiêu như Hắc Nhật Phong Tai mà vẫn không thể giết chết Phương Hàn, đệ tử của Vũ Hóa Môn thật mạnh! Ta phải truyền tin tức này về môn phái!"
"Dựa vào ngươi? Ngươi luyện thành Tam Tai Cửu Nạn sao? Ngươi có thể luyện thành hai tai trong ba tai, bốn hay năm nạn trong cửu nạn thì còn có thể. Nếu như luyện thành toàn bộ thì có lẽ ngươi đã sớm luyện tới tầng thứ mười Thần Thông Bí Cảnh, Nghịch Thiên Cải Mệnh, trực chỉ Trường Sinh Bí Cảnh rồi. Sao bây giờ vẫn còn dừng ở lại kim đan vậy?" Ma Suất cười ha ha nói: "Triệu Huyền Nhất, đối thủ của ngươi là ta, không cần phải kéo người của Vũ Hóa Môn vào. Ngươi nếu như có bổn sự, vậy cùng với ta đơn đả độc đấu. Hoặc là chúng ta cùng xông vào Thái Nguyên tiên phủ một lần. Ai có thể xông tới chỗ sâu nhất trong Thái Nguyên tiên phủ, người đó sẽ thắng, thế nào?"
Triệu Huyền Nhất biến sắc, nhìn nhìn Thái Nguyên tiên phủ phía sau lưng, biết bản thân không thể xông vào, bao năm qua rất nhiều cao thủ bị vây hãm trong đó, muốn tìm kiếm bảo bối mà Thái Nguyên Tiên Tôn lưu lại nhưng đều bị thất bại, càng đi vào sâu bên trong thì càng khó thoát ra, vô số người chết hoặc mất tích, thậm chí nghe đồn có một cao thủ Trường Sinh Bí Cảnh bị vây ở trong đó ba ngàn năm rồi.
Xông vào đó? Hắn biết đạo hạnh của mình còn chưa đủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


