Tam Sinh Thạch xuất hiện, cứu đi người trong ba giới, nhân vật thần bí kia còn thốt ra lời trào phúng, Phương Hàn tự nhiên là không thể chịu đựng được, lập tức tiếp tục công kích. Hơn nữa lúc Phương Hàn dùng cứng chọi cứng cùng Tam Sinh Thạch, cảm thấy lực lượng của tảng đá này tuy rằng mạnh mẽ, nhưng mà người điều khiển nó, pháp lực không bằng mình, có rất nhiều sơ hở có thể khai thác.
Nếu là Tiên Vương điều khiển Tam Sinh Thạch, thì đương nhiên Phương Hàn phải nhượng bộ lui binh, lập tức xoay người bước đi, nhưng hiện tại bên trong chư thiên này Tiên Vương đã hoàn toàn biến mất, còn lại Thiên Quân pháp lực mạnh hơn hắn gần như là ít chỉ lại ít, với tu vi mười hai kỷ nguyên của hắn hiện tại, gần như là có thể đánh vỡ trói buộc của trời xanh, ngạo thị cổ kim, không người nào có thể sánh vai cùng hắn.
Hắn quyết định, phải dựa vào thủ đoạn tuyệt thế của mình, cướp lấy thần vật mạnh nhất này.
Nếu có thể cướp lấy Tam Sinh Thạch, ở trong chư thiên người có thể chống lại hắn ít chỉ lại ít, căn bản không có người nào có thể ngăn cản được hắn sắp tấn chức cảnh giới Tiên Vương.
- Trong chư thiên, Thần vật mạnh nhất, cũng phải người mạnh nhất mới có thể khống chế, ngươi không khống chế được Tam Sinh Thạch, hãy để lại cho ta đi.
Đối mặt với thanh âm thần bí kia, Phương Hàn từng bước bước ra, ở trên không trung bố trí ra từng tòa đại trận, trống rỗng diễn sinh ra vô số vị diện ngăn chặn Tam Sinh Thạch trên không trung.
Hắn muốn bức bách nhân vật thần bí núp phía sau điều khiển Tam Sinh Thạch phải lộ diện, để nhìn lại xem rốt cuộc là nhân vật nào, không ngờ giành trước cướp lấy Tam Sinh Thạch.
- Tam Sinh Thạch nhất định là của ta, phải được người mạnh nhất thế gian giành lấy. Tương lai ta chính là người mạnh nhất, cao thủ đệ nhất trên thế giới này. Phương Hàn! Ngươi muốn cướp lấy khối thần thạch này còn khuyết! Vĩnh viễn cũng không có hy vọng, đi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

