Lục Tích xấu hổ vô cùng, không dám tiếp lời, nếu không chắc chắn sẽ lộ tẩy.
Cô bước tới: “Cậu Phó, để tôi tự làm đi.”
Khi cô đưa tay ra, Phó Nam Châu lại giơ cánh tay lên cao: “Với tới không?”
Lục Tích: “...”
Bình thường Trang Y cũng ở chung với cậu mình như thế này sao?
Anh hơi thích trêu người thì phải.
“Ngồi xuống đi.” Phó Nam Châu cười nói.
Lục Tích ngồi xuống ghế. Luồng gió nóng từ máy sấy thổi trên đỉnh đầu, những ngón tay của người đàn ông nhẹ nhàng luồn qua mái tóc cô, mang đến cảm giác vừa xa lạ vừa kỳ lạ.
Lúc tóc còn ướt thì chưa sao, nhưng sau khi tóc dần khô, cảm giác từ đầu ngón tay người đàn ông càng trở nên rõ ràng, tựa như mang theo những tia lửa nhỏ khiến hai má Lục Tích vừa ngứa vừa nóng.
Căn phòng quá lớn, xung quanh lại quá yên tĩnh nên tiếng máy sấy nghe có phần đột ngột.
Nhưng khi tiếng máy sấy bỗng nhiên ngừng lại, tim Lục Tích lại giật mạnh.
“Xong rồi.”
Giọng Phó Nam Châu vô cùng trầm ấm, ánh mắt vẫn luôn dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái.
Đúng là dễ xấu hổ thật.
Đã lâu như vậy mà khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn cứ đỏ mãi.
Con bé Y Y kia chắc còn chẳng biết xấu hổ là gì.
Tính cách của cô gái nhỏ này và Y Y khác nhau một trời một vực, rốt cuộc hai đứa chơi thân với nhau kiểu gì vậy?
Phó Nam Châu đi cất máy sấy tóc, còn Lục Tích vẫn mất tự nhiên ngồi nguyên tại chỗ, căng thẳng vô cùng.
“Không lên giường sao?” Phó Nam Châu hỏi.
Da đầu Lục Tích tê rần. Hai tay buông bên người vì căng thẳng mà siết lại, cuối cùng nắm chặt lấy quần ngủ.
“Cái đó... tôi muốn hỏi một chút, chúng ta có... có làm chuyện đó không?” Lục Tích bất chấp hỏi thẳng.
Phó Nam Châu mỉm cười gật đầu: “Có.”
Lục Tích kinh ngạc đến quên cả thở vì anh trả lời quá chắc chắn.
Phó Nam Châu vén chăn nằm xuống, cười nói: “Tuy tôi đã ba mươi tuổi, nhưng sức khỏe vẫn bình thường, những nhu cầu nên có đều có.”
Nói xong, anh vỗ vào vị trí bên cạnh mình.
“Qua đây.”
Lục Tích cứng đờ đứng nguyên tại chỗ.
Đồng ý kết hôn đúng là quá bốc đồng!
Lúc đó cô hoàn toàn không nghĩ tới chuyện kết hôn rồi còn phải làm chuyện ấy.
Ngay lúc Lục Tích đang hoảng hốt không biết phải làm sao, Phó Nam Châu bỗng bật cười thành tiếng:
“Ha ha ha...”
Lục Tích: “...”
Có gì buồn cười chứ?
Trang Y từng nói cậu mình chẳng thích cười chút nào, cả ngày mặt mày nghiêm nghị, lạnh lùng vô cùng.
Thế này hoàn toàn chẳng giống cùng một người!
Phó Nam Châu cười nói: “Không trêu em nữa. Tôi cũng chưa hiểu gì về em, quả thật không thể làm chuyện đó được. Vậy nên chúng ta cứ bắt đầu từ việc ngủ chung đi.”
Dừng một chút, anh lại nói: “Chỉ đơn thuần là ngủ thôi.”
Lại ngừng một lát, Phó Nam Châu bổ sung: “Không phải nghĩa động từ.”
Sau khi anh giải thích liền hai lần, Lục Tích mới chậm chạp bước tới.
Thật ra nếu chỉ đơn thuần như vậy thì hoàn toàn có thể không cần ngủ cùng nhau, nhưng cô không có can đảm nói ra.
Phó Nam Châu cũng biết cô gái nhỏ đang rất căng thẳng, vì vậy cầm tài liệu đứng dậy, cười nói: “Tôi còn việc phải làm, sang phòng làm việc ngủ.”
Đợi anh rời đi, thần kinh căng như dây đàn của Lục Tích mới dần thả lỏng.
Phó Nam Châu trở lại phòng làm việc, đi đến bên cửa sổ rồi thở ra một hơi thật dài.
Hôm nay đã vào đợt nóng nhất mùa hè rồi sao?
Sao anh lại cảm thấy cả người nóng nực khó chịu thế này?
**
Bên ngoài biệt thự, xe của Xa Nam đã đỗ ở đó từ lâu.
Trước đây, nhân lúc Lục Tích đi tắm, anh ta đã cài một ứng dụng định vị vào điện thoại của cô. Như vậy, bất kể Lục Tích từng đi đâu, anh ta đều có thể lần theo được.
Không thể nào.
Lục Tích tuy đơn thuần nhưng không dễ lừa, chẳng giống Lục Dao, tùy tiện dỗ dành vài câu là có thể lừa lên giường.
Vậy tại sao Lục Tích lại ở đây?
Xa Nam nheo mắt, xuống xe đi tới trước cổng biệt thự rồi nhấn chuông cửa.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)