Chiếc xe chầm chậm khởi động, hòa vào dòng xe cộ đông đúc trong giờ cao điểm buổi tối.
Ninh Thuấn chợt nhớ đến những việc mình định làm, trong lòng không khỏi cảm thấy hối tiếc. Lúc vừa bước nhầm lên xe, thật ra anh nên xuống ngay mới phải. Thật đúng là hành động bồng bột.
Tuy vậy, cô gái xa lạ tình cờ gặp trên xe lại tỏ ra vô cùng tử tế. Dù anh xuất hiện đường đột, cô cũng chẳng hỏi han gì, mà khi được nhờ giúp đỡ, cô cũng không ngần ngại nhận lời.
Nghĩ đến đây, anh bất giác nhíu mày.
Một cô gái lại dễ tính đến vậy, thật sự là quá thiếu cảnh giác.
Nhưng có lẽ cô nhận ra anh chăng?
Ninh Thuấn đợi một lúc, nhưng ngoài tiếng động cơ rì rầm không đáng kể, trong xe vẫn không hề vang lên âm thanh nào khác.
Anh liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy người lái xe phía trước đang liên tục liếc nhìn anh qua gương chiếu hậu với ánh mắt cảnh giác. Còn cô gái xa lạ bên cạnh thì không hề để ý đến anh, dáng vẻ thảnh thơi, đang nghiêng đầu chăm chú nhìn dòng xe cộ bên ngoài cửa sổ.
Chỉ một ánh mắt, Ninh Thuấn liền nhận ra sự thờ ơ của cô là thật. Những năm qua, quanh anh không thiếu những người cố tình thu hút sự chú ý bằng cách tỏ ra khác biệt, nhưng không ai giống như cô gái này, đến cả ánh mắt lơ đãng cũng không dành cho anh. Cứ như sự tồn tại của anh chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi trong không khí.
Từ khi ra mắt, hiếm khi nào Ninh Thuấn bị đối xử như thế này, điều đó khiến anh cảm thấy lạ lẫm, vô thức mở lời:
“Xin lỗi, cô có biết tôi là ai không?”
Kim Diêu Diêu liếc nhìn anh một cái: “Ninh Thuấn.”
Người lái xe thành thục dừng lại ở một góc vắng vẻ rồi lịch sự bước xuống mở cửa. Kim Diêu Diêu dùng ánh mắt ra hiệu cho vị khách không mời mà đến xuống xe.
Cảm giác mọi chuyện thật hoang đường, Ninh Thuấn bước xuống, vẫn không thể nhịn được mà vòng qua phía bên kia gõ cửa kính xe. Anh rút điện thoại ra, nói:
“Để lại cách liên lạc đi, cô tên gì? Có cơ hội gặp lại, tôi sẽ trả cô một ân tình.”
Hiếm khi anh chủ động xin cách liên lạc của người khác, vì số điện thoại cá nhân của anh được giữ kín vô cùng cẩn thận, trên mạng có thể bán được giá cao ngất. Nhưng cô gái lạ trong xe nhìn anh một lúc, bất chợt cười khẽ. Giọng nói khàn khàn nhẹ nhàng, dễ khiến người khác ấn tượng, từ tốn vang lên:
“Nhóc con, chị đây không có hứng thú với mấy cậu trai nhỏ tuổi hơn mình.”
Câu nói khiến Ninh Thuấn sững người. Lúc này, cửa kính xe đã không chút nể nang kéo lên. Phần còn lại của câu nói, như dải lụa mềm mại, khẽ thoảng qua khe hở ngày một nhỏ:
“Tôi tên là Kim Diêu Diêu, ân tình không cần trả, sau này tốt nhất đừng gặp lại.”
Chiếc xe biến mất rất nhanh, chỉ để lại làn khói xăng phảng phất chưa tan. Ninh Thuấn đứng ngẩn ngơ trong đám khói bụi ấy, hồi lâu không nhúc nhích.
Trong xe, khi không còn người ngoài, tài xế Hoàng cuối cùng cũng lên tiếng. Ông không đồng tình, nói với Kim Diêu Diêu:
“Cô Diêu Diêu, sao cô có thể tùy tiện để người lạ đi nhờ xe? Lỡ đâu là kẻ xấu có ý đồ bất chính thì nguy hiểm quá.”
Kim Diêu Diêu nhìn ra ngoài cửa sổ, cười nói:
“Chú Hoàng, chú biết những năm qua tôi ngộ ra được điều gì không?”
Chú Hoàng thấy cô gái nhỏ nói chuyện già dặn, cảm thấy thú vị, bèn thuận miệng hỏi: “Điều gì? Cũng nói cho tôi nghe thử xem.”
Kim Diêu Diêu như tự nói với chính mình:
“Thật ra, kẻ xấu không đáng sợ, đáng sợ là kẻ xấu không có giá trị lợi dụng.”
Chú Hoàng giật mình, tay nắm vô lăng, không nhịn được liếc vào gương chiếu hậu.
Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy, ông cảm thấy cô gái nhỏ ngồi ghế sau như biến thành một người hoàn toàn xa lạ, tựa như kẻ quyết đoán nắm giữ quyền lực, không khác gì ông chủ của mình.
Tại khu thương mại Lâm Giang, tòa nhà trụ sở của Minh Đức Ẩm Thực, Kim Diêu Diêu cùng Kim Gia Duệ bước xuống xe, đã có người của bộ phận nhân sự đến đón.
Người tiếp đón là một lãnh đạo nhỏ của phòng nhân sự, trên mặt giữ nụ cười lịch sự, tự giới thiệu xong liền kín đáo quan sát hai thanh niên trẻ vừa xuống xe.
Chỉ thị điều chuyển nhân sự lần này đến trực tiếp từ cấp trên, thường đồng nghĩa người mới đến là "nhân viên nhảy dù." Minh Đức lại là một công ty kiểu cũ điển hình, gia tộc họ Kim đông đúc, những trường hợp như vậy đã quá quen thuộc với phòng nhân sự.
Dù sao phần lớn những người nhảy dù vào công ty cũng chỉ ngồi chơi xơi nước.
Hai người hôm nay...
Vị lãnh đạo nhỏ thầm đánh giá, thấy họ cũng rất bình thường. Xe đi đến là loại phổ thông, không rõ thuộc quan hệ cấp nào. Duy chỉ có cô gái, ngoại hình quá nổi bật, đẹp đến mức hiếm gặp. Đứng cạnh chiếc xe tầm thường, lại khiến chiếc xe trông như siêu xe.
Do đó, dù đoán cô chỉ là một hậu bối không mấy quan trọng của nhà họ Kim, vị này vẫn giữ thái độ mềm mỏng hơn thường lệ.
Trên đường đến khu làm việc, Kim Diêu Diêu lật xem giấy tờ nhân viên, còn Kim Gia Duệ thì một mực đi sát bên, không chịu tụt lại dù chỉ một bước.
Lúc sáng, khi Kim Diêu Diêu chuẩn bị đi, Kim Gia Duệ tự ý lái xe đến đón cô, nói một tràng dài những lời đại loại như muốn đồng nghiệp nể phục phải dựa vào năng lực.
Những lời lẽ đường hoàng như thế, nhưng Kim Diêu Diêu nhìn qua đã hiểu. Anh ta chẳng qua lo sợ bị cô cướp mất sự chú ý.
Vẫn chưa hết ấm ức, Kim Gia Duệ giờ còn không quên giáo huấn:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)