Kim Diêu Diêu thoáng liếc nhìn cặp đôi trước mặt.
Cặp anh chị này làm khó cô và mẹ cô cũng không phải chuyện ngày một ngày hai.
Dĩ nhiên, giờ đây nhà họ Kim vẫn đang duy trì vẻ ngoài hòa thuận. Cha từ bi, con hiếu thảo, anh em thân thiết, không thấy chút mâu thuẫn nào ẩn giấu dưới mặt biển yên ả.
Đáng tiếc, sự giả tạo ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Sau khi cha cô bị chẩn đoán bệnh, tất cả liền sụp đổ. Chưa đến lần hóa trị thứ hai, mọi người đã xé rách mặt nạ, đối đầu trực diện.
Thời điểm ấy, Kim Gia Duệ đã là giám đốc của Tập đoàn Ẩm thực Minh Đức, quản lý thương hiệu chủ lực của gia tộc là Ẩn Yến, trở thành nhân vật nổi bật nhất trong thế hệ trẻ nhà họ Kim.
Trước khi phát bệnh, cha cô đã chú ý bồi dưỡng Kim Gia Duệ với ý định để anh ta kế thừa công việc, để sau khi ông nghỉ hưu, cô vẫn được sống an nhàn bằng cổ tức. Ai ngờ chỉ một thời gian ngắn sau, Kim Gia Duệ đã nhắm đến cổ phần trong tay ông, hợp sức với những trưởng bối trong gia tộc tạo sóng gió, khiến cha cô tức đến chết không nhắm mắt.
Kim Diêu Diêu cụp mắt, nhớ lại những trận tranh đấu sống còn ở tương lai, cơn hứng thú chiến đấu trong lòng cô lại âm ỉ trỗi dậy.
Nhưng Kim Gia Duệ bắt đầu nổi bật trong tập đoàn từ khi nào?
Cô tính toán trong đầu, nhớ ra hiện tại anh ta chỉ vừa tốt nghiệp cao học, còn chưa vào công ty.
Đang nghĩ thì đột nhiên, cô nghe thấy một từ khóa khiến mình cảnh giác.
Kim Gia Duệ đang trò chuyện với cha mẹ cô, như vô tình nói:
“Hôm qua ba con bảo, con sắp làm cha rồi, không thể suốt ngày chỉ học hành, cũng nên nghĩ đến chuyện sự nghiệp.”
Kim Diêu Diêu ngẩng đầu nhìn anh ta.
À, thì ra…
Kim Gia Duệ bị ánh mắt cô nhìn đến ngẩn người, còn cha Kim thì đồng tình:
“Ba con nói đúng. Đàn ông mà, lập gia đình, gây dựng sự nghiệp đều là việc lớn. Con có nghĩ sẽ vào công ty làm gì chưa?”
Kim Gia Duệ, vẫn còn ngây thơ của người mới ra trường, không giấu được vẻ mừng rỡ. Anh lập tức chuyển trọng tâm, theo đúng kế hoạch đã suy nghĩ kỹ lưỡng trước đó:
“Con cũng không ngại làm gì, dù sao vào công ty thì cũng phải học từ đầu. Bắt đầu từ cơ bản cũng tốt. Nhưng con học ngành quản lý…”
---
Kim Diêu Diêu ngẩng đầu, thản nhiên cắt ngang:
“Ba, suýt nữa con quên mất, may mà ba và anh Gia Duệ nhắc con.”
Cha Kim ngạc nhiên:
“Quên gì?”
Cô ăn nốt miếng đậu khô rồi từ tốn lau miệng, thong thả nói:
“Công ty mình có chỗ trống quản lý, hay để con thử xem sao?”
Lời vừa dứt, Kim Gia Duệ sững sờ.
Vài giây sau, anh ta mới lấy lại phản ứng, cười gượng gạo:
“Diêu Diêu, em sắp kết hôn rồi, tự dưng lại nghĩ đến chuyện đi làm? Chẳng lẽ Khải Minh không nuôi nổi em?”
Cha Kim cũng không đồng tình:
“Con gái thì làm gì mà phải đi làm? Công ty việc nhiều, vất vả lắm. Con không thấy tự chuốc khổ à?”
Kim Gia Duệ nhanh chóng hùa theo:
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Kim Diêu Diêu cười nhạt, đáp:
“Cũng tại Thẩm Khải Minh. Hôm nọ anh ấy cãi nhau với con, bảo con chẳng biết gì, sau này lấy nhau cũng không thể giúp anh ấy quản lý công ty.”
Cha Kim nghe vậy thì sững lại, sắc mặt lập tức sa sầm:
“Thằng Khải Minh dám quá đáng thế ư?”
Một người đàn ông không nghĩ đến việc gánh vác gia đình, lại còn đòi hỏi vợ mình vô lý như vậy!
Kim Diêu Diêu bình thản gật đầu, bề ngoài ngoan ngoãn, trong lòng cười thầm.
Kim Diêu Diêu mạnh dạn đưa ra yêu cầu:
“Ba, ba để con vào công ty học hỏi chút kinh nghiệm đi. Nếu không, Thẩm Khải Minh suốt ngày bảo con với anh ấy chẳng có chuyện gì để nói.”
Cha Kim chưa kịp lên tiếng, Kim Gia Duệ bên kia đã không ngồi yên được. Trước khi đến đây, anh ta đã cùng cha mình lường trước mọi phản ứng của bác cả, nhưng lại không ngờ nửa đường lại xuất hiện Kim Diêu Diêu với màn “cản trở” này:
“Diêu Diêu, chỉ vì lý do đó mà em muốn vào công ty, có phải hơi tùy tiện quá không?”
Anh ta không hiểu rằng, trong mắt một người đàn ông truyền thống như cha Kim, chỉ cần xuất phát điểm là vì giữ gìn hạnh phúc gia đình, thì bất kể việc gì cô làm cũng đều hợp lý. Lý do của Kim Diêu Diêu có thể là “nực cười” với anh ta, nhưng đối với cha Kim, điều này còn mạnh mẽ hơn bất kỳ lý tưởng, hoài bão hay tham vọng nào.
Kim Diêu Diêu nhìn Kim Gia Duệ, vẻ mặt như thể thật sự bất an vì cuộc hôn nhân của mình:
“Nếu em không đi làm, nhỡ sau này Thẩm Khải Minh thật sự bỏ em, Anh Gia Duệ, anh có dám đứng ra chịu trách nhiệm không?”
Kim Gia Duệ nào dám nhận trách nhiệm đó, đành cười gượng:
“Em nói bậy gì thế…”
cha Kim cũng bắt đầu trầm ngâm.
“Làm sao mà chịu không nổi? Chị dâu, chị quên em tốt nghiệp trường nào rồi sao? Biết đâu vào công ty, còn là em phải giúp đỡ anh Gia Duệ thì sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Lòng tham ko đáy. Ko pải của mình đòi chiếm bằng được
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

