Trans by MintwoooQuan Hề sinh ra đã ngậm thìa vàng nào đã phải trải qua những tình huống này trong đời, thâm sơn cùng cốc, mưa xối ướt đẫm, toàn thân là bùn đất, da trầy xước thảm không nỡ nhìn…“Anh không sao chứ?” Quan Hề ôm chặt cổ Giang Tùy Châu, giọng nói lẫn trong tiếng mưa nhưng vẫn nghe rõ được tiếng nức nở nghẹn ngào.“Cất cái tên kia đi… Anh không sao.”Quan Hề không để ý nửa câu trước của anh, chỉ đáp: “Anh dọa chết em rồi, em còn nghĩ anh sẽ mất mạng ở chỗ này.”Hơi thở Giang Tùy Châu phập phồng: “Sao em cũng xuống đây.”Quan Hề: “Một mình em ở trên đó cũng sợ lắm, mà em phải xuống đây xem tình hình anh thế nào.”Giang Tùy Châu nhíu mày: “Bây giờ ngồi đây đợi không ổn lắm, đi, chúng ta qua bên kia tránh mưa.”Quan Hề thả lỏng tay, nương theo ánh mắt anh nhìn đến một hang động ở gần đó, cô gật đầu loạng choạng bò dậy.“Anh ta, anh ta chết chưa?” Quan Hề hỏi.Giang Tùy Châu đứng dậy, mặt mũi nhất thời nhăn lại.Quan Hề vội hỏi: “Anh bị sao à?”“Không sao, đi thôi.” Giang Tùy Châu dắt cô đến hang động, “Hắn ta chưa chết.”Quan Hề liền cảnh giác: “Vậy mau lên, em đi tìm một tảng đá về! Em đập chết anh ta được không?”Giang Tùy Châu sững sờ: “Liên quan đến mạng người, không cần thiết làm vậy, bây giờ hắn đang bị thương nặng, không tạo thành uy hiếp cho chúng ta được.”Quan Hề: “Vậy thôi…”Hai người tựa vào nhau cùng đi vào hang động, nơi này không lớn lắm, chỉ đủ chỗ để trú mưa.Giang Tùy Châu dựa lên vách đá, Quan Hề lại ngồi bên cạnh anh.Suốt nãy đến giờ bản thân luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ, bây giờ mới có thời gian thả lỏng, cả người đều không thoải mái.
Quần áo trên người dính nước mưa dán chặt vào cơ thể, những chỗ da thịt bị trầy xước giờ bắt đầu tê tái, đầu óc cũng mơ mơ màng màng.“Giang Tùy Châu, chúng ta sẽ không chết ở đây nhỉ.”“Ừ.”Quan Hề túm áo anh, giọng nói vì không còn sức lực mà trở nên mềm mại: “À đúng rồi, vừa rõ ràng anh trói cổ tay rất chặt sao có thể tháo ra nhanh như vậy, em cắn cả nửa ngày trời mới được.”“Đã từng học.”Quan Hề không hiểu: “Anh học cái này á? Có tác dụng gì?”Giang Tùy Châu nhìn thẳng mặt cô: “Không phải thường sử dụng trên người em hay sao.”“…..?”Quan Hề sững sờ vài giây mới phản ứng lại, bất giác nghĩ đến “Nghệ thuật trói buộc” này của anh quả thật có áp dụng trên người mình: “Anh…”“Đau không.” Giang Tùy Châu ngắt lời cô, anh đỡ cằm cô nâng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vết thương do dao để lại.Quan Hề nhìn anh: “Đau lắm, đau chết em mất.”Nghĩ ngợi lát rồi bổ sung: “Anh nói xem anh bị sao vậy, sao đến đây có một mình, em còn tưởng anh dẫn cả cảnh sát theo chứ.”Giang Tùy Châu: “Vì lúc anh gọi điện thoại cho em vừa hay cũng đang trên đường về, nếu không may trùng hợp như vậy bây giờ anh cũng không đuổi kịp đến chỗ này.
Thậm chí mấy người kia chắc chắn đến muộn hơn anh tầm tiếng đồng hồ.”Tay của Quan Hề cứng đờ: “Sao anh biết chỉ có một mình mình còn xông vào.”Giang Tùy Châu nhìn cô: “Một mình em không sợ à?”Quan Hề gật lia lịa: “Sợ vô cùng…”“Nên anh đến với em.”Bầu trời đã dần chuyển tối, Quan Hề nương ánh sáng lờ mờ bên ngoài nhìn Giang Tùy Châu, có phần mất tự nhiên.Giống như góc nào đó trong tim đột nhiên bị nổ tung, ánh lửa bốn phía, làm nóng bừng mạch máu cả người cô, cũng sưởi ấm khắp cơ thể.
Cô ngây người một lúc lâu rồi cúi đầu xuống.
.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

