Trans by MintwoooBây giờ Quan Hề biết nguyên nhân Quan Oánh muốn mua lại sợi dây chuyền, cô cũng đã hiểu vì sao ở hội trường đấu giá chị ấy liên tục tăng giá.Hóa ra, chị ấy có cùng suy nghĩ với cô.Tuy nhiên cô vẫn không thể chắp tay nhường cho người khác được.
Cô không đủ lương thiện như thế, cô cũng muốn chính mình tặng cho mẹ món quà mẹ thích nhất, là cô tặng chứ không phải người khác.Sau khi ngắm hết những món đồ đấu giá được, Quan Hề cũng không đi luôn và đi vào trong hậu trường chào hỏi người đứng ra tổ chức hội đấu giá lần này.Dương Minh Trí đã gần năm mươi tuổi nhưng tinh thần vẫn sung mãn, lại thêm khí chất văn nhã trên người ông khiến người ta nghĩ ông chỉ tầm độ ba bốn mươi.“Chú Dương.”Dương Minh Trí thấy cô đến liền hoan nghênh: “Hề Hề đến đấy à.”“Dạ, lâu lắm cháu không gặp chú.”Dương Minh Trí bật cười, ông giận dỗi đáp: “Còn không phải do cháu bận bịu quá không có thời gian đến thăm lão già này sao.”“Chú Dương năm mươi tuổi một nhành hoa, sao lại là lão già được, cháu không thích nghe đâu.”“Đúng là dẻo miệng.” Dương Minh Trí nói xong gật đầu tỏ ý chào Giang Tùy Châu, “Tùy Châu, tối nay thu về không ít đồ nhỉ.”Giang Tùy Châu: “Là do đồ của chú tốt quá ạ.”Dương Minh Trí nhìn Quan Hề với ánh mắt đầy ẩn ý: “Thế nhưng người được lợi nhất hôm nay lại là con bé này.”“Nào có.” Quan Hề đáp, “À phải rồi chú Dương, mấy ngày nữa là sinh nhật mẹ cháu, chú có đến không.”Dương Minh Trí vẫy tay bảo hai người ngồi xuống: “Chú còn có việc, e là không đến được.”“Chú đến đi mà, lâu lắm rồi chú không đến nhà cháu chơi.”Dương Minh Trí không tiếp lời, ông chỉ hỏi: “Gần đây cháu có ổn không, sống với chị gái kia của cháu được chứ?”Quan Hề khua tay: “Cũng bình thường.”Quan Hề nói rất bình thản nhưng gần đây ông cũng nghe được không ít tiếng gió: “Hề Hề, bất luận ra sao chú Dương cũng là người nhìn cháu lớn lên, nếu ở nhà mà có gì tủi thân cứ nói hết với chú.”“Không có, ở nhà vẫn tốt.” Quan Hề nói, “Bên ngoài có nhiều lời ra tiếng vào chú không cần để tâm.”Hiển nhiên Quan Hề không muốn nói nhiều về đề tài này, Dương Minh Trí cũng nhận ra.
Ông cũng không nói gì nhiều, chỉ mời Quan Hề cùng Giang Tùy Châu uống trà.Mấy ngày sau đến sinh nhật của Ngụy Chiêu Mai.Bản thân Ngụy Chiêu Mai vốn không thích bày biện tiệc tùng linh đình đón sinh nhật, nên đến ngày này cả nhà chỉ quay quần lại cùng ăn bữa cơm.Ăn cơm xong một nhà bốn người cùng ngồi trong phòng khách.
Quan Hưng Hào lấy quà của mình ra trước, ông tặng xong liền đến phiên của hai cô con gái.“Hai người các con chuẩn bị quà gì cho mẹ vậy.” Quan Hưng Hào hỏi.Quan Hề cười đáp: “Bố, quà chúng con chuẩn bị chắc chắn tốt hơn của bố rồi, chiếc khăn quàng cổ bố tặng này hơi không dụng tâm rồi nha.”“Bậy bạ nào, bố cũng mất không ít công sức đi chọn đấy nhá.” Quan Hưng Hào lườm yêu Quan Hề, “Con thử mang quà ra cho bố xem nào.”Quan Hề nhướn mày ra hiệu cho dì Trân mang quà ra, cô đặt sợi dây chuyền hôm trước đấu giá được vào trong một chiếc hộp, trước mặt Ngụy Chiêu Mai cô mở hộp quà ra.Hộp vừa được mở ra, tất cả mọi người ngồi đây đều bị ánh sáng nó tỏa ra hấp dẫn.Ngụy Chiêu Mai vừa nhìn thấy sợi dây chuyền phía trong liền vui vẻ: “Là sợi dây chuyền…”Quan Hề nói: “Phải ạ, không phải mẹ bảo thích sợi dây chuyền này sao, con nghe nói sợi dây này sẽ xuất hiện ở hội bán đấu giá liền đến đó đấu giá được.”Ngụy Chiêu Mai thật sự thích sợi dây này, chẳng qua mấy năm trước nó bị người khác đấu giá mất, về sau cũng không gặp được món trang sức nào vừa ý hơn nữa.“Hề Hề quả nhiên có tâm.” Ngụy Chiêu Mai vuốt ve đầu cô: “Mẹ rất thích.”Nhất thời trong tim Quan Hề tràn ngập sung sướng, cô cảm thấy tất cả đều đáng giá.Quan Oánh thấy Quan Hề tặng chính là sợi dây chuyền hôm đó cũng ngẩn người: “Khó trách anh Giang không đồng ý bán lại cho chị, hóa ra vì Hề Hề cũng cần.”Ngụy Chiêu Mai thấy thế liền hỏi Quan Oánh: “Sao con lại nói vậy.”Quan Oánh cười khổ, nói: “Là như vậy, lần trước con cũng đến hội đấu giá, ừm… Trước kia con cũng tìm hiểu qua mẹ thích sợi dây chuyền này, nên hôm đó đã đấu giá cùng anh Giang nhưng về sau không giành nổi.”Ngụy Chiêu Mai bất ngờ, hỏi Quan Hề: “Có chuyện này thật à?”Quan Hề nhìn Quan Oánh, gật đầu đáp: “Giang Tùy Châu đấu giá được, con nghĩ muốn tặng mẹ sợi dây này liền bảo anh ấy bán lại cho con.”Quan Oánh: “Vốn dĩ con còn nghĩ mẹ thích món quà này như vậy mà con không giành được còn đang tiếc.
Ai dè bây giờ thấy Hề Hề có được nó liền an tâm rồi, dù ai tặng mẹ đi nữa cũng là tặng.”Ngụy Chiêu Mai cười: “Con bé này, sao con lại biết mẹ thích.”Quan Oánh: “Lần trước ở nhà bà ngoại con có nghe bà nhắc đến.”Ngụy Chiêu Mai vui vẻ nói: “Hai đứa đều có tâm.”Quan Oánh: “Nhưng chắc lần này quà của con không tiện mang ra rồi, làm sao so được với sợi dây chuyền quý giá này.”Ngụy Chiêu Mai lườm cô: “Nói bậy, con tặng gì mẹ cũng thích hết.”Quan Hưng Hào: “Phải đấy, đều là tâm ý cả.”Quan Oánh ngượng ngùng rút từ ngăn tủ ra món quà mình đã chuẩn bị sẵn, là một chuỗi tràng hạt đeo tay, là kiểu đệ tử Phật môn hay dùng, không phải là vật hiếm lạ gì.Quan Hề vừa nhìn liền thở phào nhẹ nhõm.“Mấy ngày trước con đến chùa cầu được chuỗi tràng hạt này, con biết đây không phải vật quý báu, nhưng cũng phần nào gửi gắm được tấm lòng của con.
Hy vọng mẹ luôn khỏe mạnh bình an, cả đời vui vẻ.”Ngụy Chiêu Mai: “Mấy ngày trước? Hai ngày nay con bảo có việc bận là đến chùa à?”“Vâng ạ… Phải có lòng thành mà, con đến chùa ăn chay hai ngày.”“Aiz, con bé này…”Quan Hề lại nổi lên hồi chuông cảnh giác.Xong đời, quà của cô không có chút lòng thành hay gửi gắm tấm lòng gì hết… Chỉ đơn giản là đắt, và thêm cái đẹp.Quan Hề nhíu chặt chân mày, nhưng quà của cô đẹp đến mức độ này chắc cũng đủ để sánh cùng chuỗi tràng hạt dính chút Phật quang của Quan Oánh chứ…Tuy cô không ăn chay niệm Phật hai ngày, nhưng chọn quà lại đúng thứ Ngụy Chiêu Mai thích nhất, cũng là cả tấm lòng hiếu thảo của cô dành cho bà.
Hơn nữa, ban đầu Quan Oánh cũng nhìn trúng sợi dây chuyền này, nên chắc sợi dây chuyền của cô sẽ là món quà tốt nhất?Quan Hề nghĩ như vậy.Đến khi…Tối hôm đó lúc cô đang bước xuống tầng thì nhìn thấy Ngụy Chiêu Mai và Quan Oánh đang ngồi trên sô pha nói chuyện với nhau.Trên tay Ngụy Chiêu Mai đeo chuỗi tràng hạt của Quan Oánh, vừa ôm Quan Oánh vừa nói chuyện.
Hình như Quan Oánh cảm thấy món quà của mình rất kém cỏi, luôn có vẻ ngượng ngập.Ngụy Chiêu Mai dỗ cô, bà nói không hề, bà thích nhất món quà của Quan Oánh.Một bức tranh dịu dàng và tràn ngập yêu thương.Quan Hề đứng trong bóng tối nhìn một lúc mới quay về phòng mình.Đột nhiên cô nhận ra mình quả thật rất ngốc.Rốt cuộc là cô lấy ở đâu ra cái tự tin cho rằng quà mình tặng có thể khiến mẹ thích hơn quà của Quan Oánh tặng.
Mẹ cô thích quà nào không phải do bản thân món quà, mà xem ai là người tặng quà…Quan Oánh tặng dây chuyền thì sợi dây chuyền đó sẽ là món quà tốt nhất.
Nếu chị ấy tặng chuỗi tràng hạt đeo tay, thì chuỗi hạt đó sẽ là món quà tốt nhất…Bởi vì, đó là người con gái mất đi nhưng may mắn tìm lại được, là con gái ruột chính bà mang nặng đẻ đau ra.Con gái ruột…Quan Hề ngồi trên bệ cửa sổ, trong đầu toàn là hình ảnh ấm áp vừa rồi, lần đầu tiên cô có suy nghĩ:Đó chính là, nếu mẹ ruột của cô còn trên thế gian này, vậy có phải cô cũng sẽ được hưởng thụ đặc cách của con gái ruột này không, có thể dựa vào mẹ nói chuyện, có thể nghe mẹ càm ràm, có thể làm nũng với mẹ…Nhưng suy nghĩ này vừa xuất hiện liền bị cô dẹp bỏ.Trời… tự nhiên nghĩ đến chuyện đáng sợ thế này.Người kia đem cô bỏ đi, làm sao còn yêu thương cô như vậy.**Sau buổi lễ đấu giá, tin đồn “Quan Hề thất thế, bị Giang Tùy Châu đá” không cánh mà bay.Sau khi Quan Hề nghe Lãng Ninh Y nói Ngụy Tử Hàm cùng Lý Hân Nhiễm mặt nặng mày nhẹ với nhau mấy ngày nay cô mới nhận ra, ngày hôm đó ở hội đấu giá, Giang Tùy Châu không chỉ đơn giản là mua đồ cho cô như bình thường.Lần này đích xác là Nhị cẩu đã cứu cô một bàn thua trông thấy.Quan Hề hiểu được điều này liền rất cảm động, thậm chí tâm tình không vui vẻ vì vấn đề quà tặng kia cũng được an ủi phần nào.
Người trong phòng đều quay đầu nhìn ra cửa, thấy ngoài cửa là một vị siêu cấp mỹ nữ ai nấy đều bàng hoàng.“Úi cha? Mỹ nữ này là bạn ai đấy?” Có người hô lên.Mọi người đều nhìn qua, người phản ứng lại đầu tiên là Tống Lê, cậu ta lập tức đứng lên chào: “Quan Hề! Đại tiểu thư, ngọn gió nào thổi em đến đây.”Quan Hề lướt qua Tống Lê, ánh mắt dừng trên người đàn ông ngồi chính giữa sô pha, sau đó dần chuyển sang người con gái đang ngồi cạnh anh.Cô mỉm cười, ung dung bước đến: “Chơi trò gì vậy? Tôi đến đúng lúc thật, cùng chơi đi.”Tống Lê nương theo tầm mắt của cô nhìn đến cô gái đang ngồi bên cạnh Giang Tùy Châu, tim anh ta nổi lên từng hồi chuông cảnh báo, nhanh chóng nháy mắt ra hiệu cho cô gái kia!Thế nhưng cô gái kia lại là người mới, cũng không quen hầu hết mọi người ở đây, cô vừa mới tia trúng được Giang Tùy Châu, lại nghe bạn kể anh ấy “ngon” đến mức nào, sao có thể nhường chỗ được.“Ngại quá, có thể nhường lại chỗ này được không.” Quan Hề đứng trước mặt cô gái kia, khách khí hỏi.Nói thì khách khí, nhưng dáng vẻ kia không hề có chút khách khí nào.Ngoại hình xinh đẹp của Quan Hề vốn đã có tính công kích, khí thế lại mạnh mẽ, cô gái kia ngẩng đầu nhìn Quan Hề, nhất thời quên mất phản ứng ra sao.Tất nhiên, thâm tâm cô ta là không đời nào nhường chỗ, nhưng chưa kịp phản ứng lại định mở miệng nói gì, người đã bị Tống Lê kéo dậy: “Nào nào, em ngồi cạnh anh, để chỗ này cho Quan Hề!”Cô gái kia nhìn Tống Lê với ánh mắt quái dị.Tống Lê nhỏ giọng nói: “Em gái, anh đây đang cứu cưng đó!”Người chướng mắt kia được dẫn đi rồi, Quan Hề điềm tĩnh ngồi xuống chỗ cạnh Giang Tùy Châu, ngồi xong rồi việc đầu tiên là chào hỏi Tạ Diên đang ngồi bên phải mình, sau đó mới quay đầu lại nhìn Giang Tùy Châu, nhẹ nhàng nói: “Em gái lớn này của anh cũng không lớn lắm nhỉ.”Giang Tùy Châu bật cười: “Cô kia vừa ngồi chưa được bao lâu, anh không cho cô ấy ngồi cạnh mình đâu.”Quan Hề: “Thật sao Giang tổng, vậy sao anh không thủ thân như ngọc, bảo cô ta tránh xa anh một chút?”Giang Tùy Châu trầm tư một lúc: “Vốn dĩ cũng định như thế, nhưng nghĩ đến việc em định đến đây bắt gian liền do dự.
Cũng không thể để em đến trắng tay được.”Quan Hề liếc xéo anh, tất nhiên cô không cho rằng Giang Tùy Châu ngốc như vậy, rõ ràng biết cô sắp đến rồi còn trêu hoa ghẹo cỏ.
Nhưng cô vẫn diễn chưa đã, thấp giọng nói: “Vậy em bây giờ không trắng tay rồi, anh bị em bắt gian rồi, bây giờ phải làm thế nào đây.”Giang Tùy Châu nhìn ánh mắt hấp háy kia của Quan Hề, cảm thấy tối nay thú vị hơn nhiều rồi.Anh cong khóe miệng, nhéo cổ tay cô, “Không bằng bây giờ về nhà cho em xử lý?”Tác giả có lời muốn nói:Đây quả là nam chính được ăn nhiều thịt nhất dưới ngòi bút của mị…Mị chỉ muốn hét lớn: Hai người có thể thôi làm chuyện kia không!!!
.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)