Trước khi rời đi, ông cụ và anh trai da ngăm đen đều kết bạn với An Tiêu Quân, và còn trở thành những khách hàng đầu tiên đặt mua mồi câu của cô.
Họ sợ An Tiêu Quân không bán, nên vừa mở miệng đã nói: “Cô cứ ra giá đi.”
Tuy hai vị này ăn mặc trông không có gì nổi bật, nhưng lời này vừa nói ra, cho thấy cả hai đều không phải người nghèo.
An Tiêu Quân: “Bây giờ vẫn chưa bán được. Đây còn một ít, các vị cứ lấy về dùng thử. Sau này khi nào bán được, tôi sẽ liên lạc với các vị đầu tiên!”
Về đến nhà, Đại Uy và Kim Cang lập tức quấn quýt quanh chân họ, đầu không ngừng cọ tới cọ lui vào bắp chân, đuôi nhỏ vẫy tít như cánh quạt điện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)