Trong lúc ông bà nội đang khó chịu tiếp đãi bác cả, An Tiêu Quân đang ở thành phố bàn chuyện hợp tác với người ta.
Rau nhà cô bị gián đoạn mấy ngày, bây giờ lại tiếp tục cung cấp, khi tối qua cô nói trong nhóm là khôi phục kinh doanh, rau được bày bán trên phần mềm nhỏ đã được bán hết trong vòng năm phút.
Sau đó là một loạt những lời than thở.
Ngày Xuân Ấm Áp: [Ông chủ, tôi chỉ mua được hai cân cải thảo, những thứ khác đều không mua được.]
Lão Trần: [Tôi cũng vậy, tại sao lại hạn chế mua, mỗi người chỉ được mua hai cân?]
Trời cao biển rộng: [Mấy người vội gì, tôi mới vội nè, tôi không mua được! Mấy ngày nay không có rau, tiểu tổ tông nhà tôi không chịu ăn cơm! Ông chủ, cô bày bán thêm đi, tôi có tiền!]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

