Nói xong, Mạnh Dư An mở nắp hộp cơm trên bàn ra, rồi cẩn thận đưa bộ thìa đũa dùng một lần cho Hứa Hạ.
Bên trong hộp là một phần cháo kê vàng óng, khói trắng vẫn còn bốc lên nghi ngút, nóng hổi.
Hứa Hạ vội vàng đón lấy, nét mặt có chút ngượng ngùng: "Cảm ơn cậu nhé, thật sự làm phiền cậu quá." Nghĩ lại mà xem, nhìn bề ngoài cô rõ ràng là lớn tuổi hơn người ta, vậy mà lại để một đứa trẻ phải thức đêm chăm sóc mình thế này.
"À phải rồi, là cậu đã đưa tôi đến bệnh viện sao? Sao cậu lại biết tôi bị ngất vậy?" Hứa Hạ như sực nhớ ra điều gì đó. Lúc ấy, cô bạn cùng phòng của cô rõ ràng không có ở nhà, đáng lý ra sẽ chẳng có ai phát hiện ra việc cô ngất xỉu mới phải. Nếu có người phát hiện, thì kiếp trước cô đã chẳng xuyên không đến Tu Tiên giới rồi. Lẽ nào ở kiếp này, mọi chuyện đã có sự thay đổi?
"Chị ngã lăn quay ra sàn đánh "rầm" một tiếng, đồ đạc trong tủ cũng rơi loảng xoảng vung vãi khắp nơi, âm thanh lớn như thế tôi có thể không nghe thấy sao?" Mạnh Dư An đút hai tay vào túi quần, cạn lời đáp. Ngập ngừng một chút, cậu bổ sung thêm: "Tôi sống ở tầng 21, ngay dưới phòng chị đấy."
Nói xong, dường như lại nhớ ra chuyện gì, cậu đưa tay gãi gãi đầu, vẻ mặt có chút bối rối: "Ngại quá, lúc đó vì nóng lòng cứu người, tôi gõ cửa mãi mà không thấy ai ra mở nên đành... đạp tung cửa phòng chị. Chắc là chị phải gọi thợ đến lắp lại cửa mới rồi. Nhưng trước khi đi, tôi đã nhờ ban quản lý tòa nhà qua dọn dẹp giúp chị một chút."
Vừa dứt lời, hễ nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng "người lạ chớ lại gần" của ông cậu út, Mạnh Dư An lại không nhịn được mà rùng mình một cái. Cậu nào dám khai thật rằng chính ông cậu út của mình mới là người đạp tung cánh cửa đó, nên đành ngậm đắng nuốt cay, tự mình gánh lấy cái "nồi" oan ức này.
Nghe vậy, Hứa Hạ vội vàng xua tay liên tục, khiến cái đầu bù xù như tổ chim của cô cũng lắc lư theo: "Không sao, không sao đâu! Tôi cảm ơn cậu còn không hết ấy chứ. Hóa ra mọi chuyện là vậy, lần này thực sự may mà có cậu!"
Tòa chung cư mà họ đang thuê vốn chẳng phải khu cao cấp gì. Giá thuê thì rẻ bèo, tòa nhà lại xập xệ, cũ nát, đặc biệt là khả năng cách âm cực kỳ tồi tệ. Nửa đêm nửa hôm, Hứa Hạ thậm chí còn thường xuyên phải nghe thấy âm thanh "cãi vã" kịch liệt của đôi vợ chồng phòng bên cạnh. Trước đây, cô luôn cảm thấy vô cùng phiền toái vì vấn đề này. Thế nhưng hiện tại, cô lại thầm cảm thấy may mắn. Đúng là nhờ cái sự cách âm tồi tệ ấy mà cô mới nhặt lại được một cái mạng nhỏ này.
Còn về chuyện cánh cửa bị hỏng ư? So với mạng sống của cô thì đã thấm tháp vào đâu.
"Hóa ra cậu là hàng xóm ở tầng dưới. Chuyện lần này thật sự phải đội ơn cậu rất nhiều. Cậu là sinh viên của Đại học Lâm An sao?"
Khu chung cư này tuy cũ kỹ nhưng lại sở hữu vị trí đắc địa, giao thông vô cùng thuận tiện. Chỉ cần băng qua một con đường là đã tới Đại học Lâm An. Rất nhiều sinh viên của trường không muốn ở ký túc xá nên đã chọn thuê trọ quanh khu vực này. Bản thân Hứa Hạ cũng từng bắt gặp không ít nam thanh nữ tú trạc tuổi Mạnh Dư An ra vào tiểu khu.
Mạnh Dư An khẽ "ừ" một tiếng. Cậu cúi xuống xem đồng hồ, đôi lông mày rậm hơi nhíu lại, dáng vẻ dường như đang có việc gấp.
"Nếu chị đã tỉnh rồi thì tôi xin phép về trước đây, tối nay tôi còn có tiết học nữa."
"Khoan đã cậu sinh viên, là cậu đã đóng viện phí cho tôi đúng không? Tôi phải gửi lại tiền cho cậu bằng cách nào đây?" Thấy cậu chuẩn bị rời đi, Hứa Hạ vội vàng gọi với theo.
Mạnh Dư An xách chiếc balo để bên cạnh lên, vắt chéo qua vai rồi quay đầu đáp: "Không phải tôi đóng đâu..."
Anh phóng tầm mắt nhìn lại hồ Thiên Đường mà đoàn vừa đi ngang qua, dường như có linh cảm điều gì đó.
Chẳng lẽ... đang có ai đó nhắc đến mình sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)