Cô thấy hiệu quả vẫn chưa đủ nên nhẫn tâm hơn dùng sức véo mạnh vào đùi mình. Cơn đau khiến nước mắt cô chảy dài rồi đổ lỗi ngược lại:
“Kỳ Dạ Thần, hôm nay anh đến đây là nghi ngờ em đội mũ xanh cho anh sao? Trong lòng anh em là loại người như vậy sao? Được! Anh đã không tin em.”
“Em sẽ đến bệnh viện phá thai ngay bây giờ để sau này anh không còn nghi ngờ nữa, đứa bé có phải là con ruột của anh hay không.”
Nói xong cô như đau đớn tột cùng che miệng đi ra ngoài.
Mọi người thấy vậy hoảng hốt, họ chỉ đến xem náo nhiệt nên không muốn nhìn cô bị hiểu lầm phải đến bệnh viện phá thai để chứng minh sự trong sạch.
Trong đó có chị Vạn phản ứng nhanh nhất vội vàng giải thích: “Em gái Thẩm? Em làm gì vậy? A Thần không có ý gì khác, chỉ là về nhà sớm thấy trong nhà có đàn ông còn tưởng là trộm vào nhà, sợ em và đứa bé trong bụng gặp nguy hiểm nên mới vội vàng đạp cửa xông vào.”
“Thẩm Dao, hiểu lầm đã giải quyết rồi đừng nhất thời bốc đồng, thai đã lớn như vậy rồi không thể làm loạn! Không tốt cho đứa bé cũng không tốt cho em!”
Họ khuyên giải rồi nhìn về phía Kỳ Dạ Thần.
Phụ nữ được dỗ dành nhiều một chút sẽ mau hết giận thôi.
Không ngờ anh lại đứng im tại chỗ không nhúc nhích cũng không có ý định tiến lên ngăn cản.
Có vẻ như ý là cô muốn đi thì cứ đi.
Họ tức đến nỗi họ muốn tát chết anh!
Người này bình thường lêu lổng không làm gì đàng hoàng cũng đành thôi! Sao đến lúc vợ tức giận muốn đi phá thai rồi mà vẫn không nhúc nhích gì?
“Kỳ Dạ Thần, anh làm sao vậy? Còn không dỗ dành vợ anh? Nếu không anh sẽ hối hận đấy!”
Người nói là chú Trần, ông nhìn Kỳ Dạ Thần lớn lên cũng là một trong số ít người mong vợ chồng họ sống tốt với nhau.
Khuôn mặt đầy nước mắt của Thẩm Dao tràn ngập sự bướng bỉnh, giọng khàn khàn nói: “Chú Trần, chú đừng nói nữa! Cháu thấy anh ấy cũng không muốn cháu sinh đứa bé này không bằng cháu đến bệnh viện phá thai ngay bây giờ!”
Vừa dứt lời thì cánh tay của Thẩm Dao đột nhiên bị kéo lại, khóe môi cô cong lên âm thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà Kỳ Dạ Thần kéo cô lại nếu không thì nói hết nước hết cái rồi cũng không biết phải kết thúc thế nào nữa!
Cánh tay mềm mại của cô được bàn tay to ấm áp của người đàn ông bao bọc khiến trái tim của Thẩm Dao chưa từng yêu đương bao giờ đập nhanh hơn chút.
Kỳ Dạ Thần cụp mắt xuống, không nhìn ra vui buồn.
Anh ta không có kinh nghiệm dỗ dành con gái, giọng cứng nhắc nói: "Không có nói là không tin em, đừng làm loạn, trong bụng em còn có con, đừng động thai khí."
Trước đây, Kỳ Dạ Thần nghe các bà cô có kinh nghiệm nói, phụ nữ khi mang thai không được tức giận, dễ bị sảy thai.
Những người xung quanh thấy vậy, bảo họ sống tốt với nhau, sau đó liền chuyển hướng tấn công sang Lương Hằng, mắng hắn không bằng chó.
Lương Hằng thấy danh tiếng của mình bị hủy hoại, tức giận nhìn Thẩm Dao, nghiến răng nghiến lợi.
Con đàn bà Thẩm Dao này! Thật sự tính kế hắn!
Khuôn mặt vốn ôn hòa của Lương Hằng trong nháy mắt trở nên tàn nhẫn, đột nhiên đứng dậy khỏi mặt đất, như sói đói vồ mồi lao về phía Thẩm Dao đang mang bụng bầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
