"Chính quyền không phải đã nói trận mưa này chỉ kéo dài hai ngày sao? Tại sao nước lũ vẫn tiếp tục dâng cao? Rốt cuộc có ai quản lý không?"
"Tôi sẵn sàng trả mười nghìn đồng để mua một gói mì ăn liền!"
Lúc này, cư dân sống ở tầng dưới Cố Sơ Hạ lên tiếng: "Nhà tôi còn chút lương thực, để dành cho đứa bé trước đi!" Cố Sơ Hạ nhận ra, đây chính là gia đình đã dùng thuyền hơi đi tìm thức ăn khi mưa mới bắt đầu. Họ cũng chính là gia đình đã cho cô mượn thuyền hơi để đi đón người trong kiếp trước.
Người chồng trong gia đình này là bác sĩ, tính tình điềm đạm. Đầu năm ngoái, nhà họ vừa sinh thêm một đứa bé, gia đình rất hòa thuận. Anh ấy rất dễ tính, nên việc anh ấy lên tiếng cứu đứa bé không khiến Cố Sơ Hạ ngạc nhiên.
Chỉ có điều cô nhớ rằng vợ và con của vị bác sĩ này dường như đã bị giết hại trong vụ cướp phá nhà cửa để lấy thức ăn vào giai đoạn đầu tận thế.
Cố Sơ Hạ suy nghĩ một lát, rồi quyết định nhắn tin riêng cho vị bác sĩ đó. Kiếp trước anh ấy đã giúp cô nên giờ cô không ngại nhắc nhở anh ấy.
"Tôi khuyên anh đừng nên tốt bụng."
Du Cảnh Minh thấy tin nhắn của Cố Sơ Hạ, ban đầu không muốn trả lời. Anh ấy không quen biết cô, lại vừa xem video cô giết người, cảm giác đây là người không dễ đối phó. Nhưng cuối cùng anh ấy vẫn gửi lại một dấu hỏi.
"?"
"Cẩn thận kẻo trở thành ông Đông Quách."
Câu chuyện ông Đông Quách và con sói, đương nhiên Du Cảnh Minh hiểu rõ. Anh ấy không biết vì sao cô gái dám bắn người kia lại nói với mình lời này nhưng trực giác mách bảo Du Cảnh Minh nên nghe theo lời cô.
Nhìn túi đồ ăn đã chuẩn bị sẵn trên tay, Du Cảnh Minh vẫn cất lại, thậm chí dọn dẹp sạch sẽ căn phòng, chỉ lấy ra hai gói mì ăn liền.
Kẻ đến xin đồ ăn để cứu mạng con mình hóa ra lại là một người đàn ông trung niên và đứa bé trong lời kể của hắn lại lớn bằng cả Du Cảnh Minh!
Quả nhiên như Cố Sơ Hạ dự đoán, người đàn ông kia nhìn hai gói mì Du Cảnh Minh đưa tỏ ra vô cùng bất mãn, thậm chí nhiều lần muốn xông vào nhà. Du Cảnh Minh đương nhiên không chịu, chỉ viện cớ trong nhà có con còn nhỏ, không tiện, để đuổi hắn ra ngoài.
"Anh Du, anh nói cho tôi chút đồ ăn mà chỉ đưa có thế này, có phải quá keo kiệt không?"
Nghe lời vô liêm sỉ của đối phương, Du Cảnh Minh suýt bật cười vì tức giận. Anh ấy tốt bụng cho đồ ăn, không những không biết ơn, lại còn oán trách cho ít? May mà lúc nãy nghe lời Cố Sơ Hạ, không ngốc nghếch chia nửa phần đồ ăn, bằng không chẳng phải là rước sói vào nhà?
"Nhà tôi chỉ còn hai gói mì này thôi, nghe nói nhà anh có con còn nhỏ nên tôi mới chia! Không muốn thì có thể đi!" Người này đến xin đồ ăn chẳng những không cảm ơn, lại còn trách cho ít, Du Cảnh Minh giờ chẳng muốn cho hắn chút nào.
"Anh Du, sao anh nói không giữ lời? Hứa cho đồ ăn mà chỉ có hai gói mì thế này, ai ăn đủ?"
"Tôi không giữ lời sao? Anh nói nhà có con nhỏ, nếu tôi nhớ không nhầm anh là cư dân tầng mười phải không? Con trai anh năm nay mới hai mươi tuổi, chưa lập gia đình, anh chỉ có một đứa con trai, vậy còn đứa con nào nữa đâu?" Du Cảnh Minh cảm thấy hành động cho đồ ăn của mình thật ngu ngốc: "Nếu anh không muốn, có thể trả lại!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
