"Chà! Khóa cửa thoát hiểm này đúng là cao cấp thật! Xem ra gia chủ không đơn giản!"
"Khỉ gầy, mày làm được không đấy?" Gã mặt sẹo đã mất kiên nhẫn, nét mặt lộ rõ vẻ độc ác.
"Đừng lo, cho tao chút thời gian!"
Lúc này, trong phòng, Cố Sơ Hạ đang ngồi trước nồi lẩu bò mỡ sôi sùng sục. Những miếng bò ngấm đẫm nước dùng, chấm vào chén sốt rồi thưởng thức, ngon không thể tả.
Còn về động tĩnh ngoài cửa thoát hiểm, cô đã quan sát rõ qua màn hình giám sát.
Chỉ một động tác nhẹ trên chiếc điều khiển từ xa, ngay lập tức, một tiếng thét thảm thiết xé toạc không gian, khiến ai nấy đều rùng mình.
Trên màn hình, tên đang mở khóa đã nằm bất động trên sàn, người bốc khói đen.
Mấy nghìn volt điện xoay chiều quả thật không phải trò đùa.
"Giết người rồi! Giết người rồi!"
Một tiếng hét vang lên, ngay lập tức những người đang rình mò ngoài cầu thang hoảng loạn bỏ chạy, kẻ nhát gan thậm chí đã la hét thất thanh.
"Đại ca, nhìn trên kia đi, có camera an ninh kìa!"
Một gã mặt nhọn như khỉ đứng cạnh gã mặt sẹo mở miệng, chỉ tay lên camera trên trần nói.
"Hừ! Tao đã bảo là bên trong có người mà!" Tên mặt sẹo hung dữ, trừng mắt nhìn camera, tay cầm rìu nhấp nhổm.
"Này, bên ngoài lũ lụt hoành hành, trời lạnh cắt da, mấy anh em tôi chỉ muốn tìm chỗ trú chân, làm ơn thông cảm nhé!"
Lời nói nghe có vẻ xin xỏ nhưng ẩn chứa đầy sự đe dọa.
Cố Sơ Hạ cầm chén nước chấm, thong thả vớt một miếng bò mỡ từ nồi lẩu, miếng thịt phủ đầy dầu ớt đỏ au. Cô bình thản thưởng thức xong mới chậm rãi đáp: "Việc này tôi không thể giúp được, mấy người đi tìm chỗ khác đi!"
Nghe thấy giọng nữ từ trong nhà, gã mặt sẹo bên ngoài càng trở nên ngạo mạn. Gã đã hỏi quản lý tòa nhà và biết căn hộ này chỉ có một mình Cố Sơ Hạ ở. Chỉ là một cô gái yếu đuối, so với số đông của bọn gã, có gì phải sợ!
"Cô nhóc, đừng có mà được nước làm tới! Tao đang nói chuyện tử tế với mày đấy, mở cửa ngay cho tao! Không thì đừng trách!"
Qua màn hình camera quan sát mấy kẻ ngang ngược, Cố Sơ Hạ thản nhiên đặt chén nước chấm xuống, lấy khăn ướt lau tay từ tốn.
"Được thôi, chờ đấy!"
"Em gái, như thế mới phải chứ! Giờ xã hội loạn lạc, một cô nhóc như em cần có người như anh bảo vệ thì mới được!"
Vừa nói, gã liền muốn tiến lên ôm lấy Cố Sơ Hạ, khóe miệng nở nụ cười khiến người ta phát ghê.
Đám người phía sau càng không dám bước tới, gã mặt sẹo này trước giờ trong khu phố vốn là nhân vật không ai dám trêu chọc, nghe nói đã vào đồn cả mấy lần nhưng đều được thả ra, dưới tay còn nuôi một đám đàn em đông đảo, ai dám đụng vào?
Nhìn ánh mắt dâm đãng lộ rõ của gã mặt sẹo, Cố Sơ Hạ đã đoán ra ý đồ của gã, đôi mắt cô lập tức lạnh băng.
Gã mặt sẹo vừa tiến lên, Cố Sơ Hạ đã lùi lại một bước, khiến cánh tay vừa giơ lên của gã hụt không khí. Bước lùi này càng khiến gã mặt sẹo tức giận, gã giơ cao chiếc rìu trên tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)