Khương Dã càng giơ ngón tay cái lên: "Không ngờ cô Cố trông có vẻ yếu đuối mà lại có nội lực thâm hậu như vậy." Nhìn tư thế của Cố Sơ Hạ rõ ràng là đã luyện tập qua, trong lòng hắn thầm may mắn vừa rồi không nói lời nào quá đáng, không thì bây giờ sẽ thành ra tự tát vào mặt mình.
Từ khi trọng sinh trở về, Cố Sơ Hạ luôn chăm chỉ luyện tập. Tuy thân thể vẫn yếu ớt nhưng so với kiếp trước đã tốt hơn rất nhiều.
"Anh Khương, số súng tôi cần đều ghi trong danh sách này, đơn hàng ba trăm triệu, hy vọng anh Khương cũng có thể cung cấp cho tôi loại hàng tốt nhất."
"Đương nhiên!"
Đừng nói là ba trăm triệu, ngay cả đơn hàng ba tỷ thì Khương Dã cũng có thể lấy ra!
Cố Sơ Hạ nhìn Khương Dã chỉ trong vòng chưa đầy hai tiếng đồng hồ đã chuẩn bị xong hàng cho cô.
Hàng cũng không nhiều, tổng cộng chỉ năm cái hộp.
Sau khi giúp chuyển lên xe của Kiều Nhĩ, Cố Sơ Hạ cũng không định ở lại lâu, người ở những nơi này đa phần thích cướp đồ, cướp khách lẫn nhau, dù có Kiều Nhĩ hộ tống, Cố Sơ Hạ cũng không dám ở lại quá lâu.
Kiều Nhĩ chuẩn bị cho Cố Sơ Hạ một biệt thự ở ngoại ô làm nơi ở tạm thời, đồng thời còn giúp cô sắp xếp năm hộp súng đạn xong xuôi mới lên tiếng.
"Cố, đừng giấu tôi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Khiến cậu phải căng thẳng mua nhiều vũ khí như vậy? Chẳng lẽ là ba cậu?"
Kiều Nhĩ rất rõ chuyện nhà Cố Sơ Hạ, hơn nữa những năm nay gia tộc Mại Khắc Nhĩ cũng có không ít hợp tác với tập đoàn Thịnh Thế, thấy Cố Sơ Hạ căng thẳng như vậy, phản ứng đầu tiên của anh ấy chính là do ba cô đang gây chuyện, muốn hại cô.
Lúc này, Cố Sơ Hạ lại nghiêm túc nhìn Kiều Nhĩ, dù là kiếp trước hay kiếp này, Kiều Nhĩ có thể nói là người bạn tốt nhất của cô.
"Kiều Nhĩ, cậu có tin tôi không? Nếu tôi nói với cậu rằng vài ngày nữa thế giới sẽ loạn, thì cậu có tin tôi không?"
"Loạn? Sơ Hạ, cậu đang đùa với tôi sao?" Kiều Nhĩ giả vờ đùa cợt nhưng anh ấy không thấy chút biểu hiện đùa giỡn nào trên khuôn mặt Cố Sơ Hạ.
"Tôi chỉ có thể nói với cậu rằng, ngày tận thế sắp đến rồi, đừng hỏi tôi biết tin tức từ đâu, tôi chỉ có thể nói rằng tôi không lừa dối cậu đâu."
"Nếu cậu tin tôi, hãy nhanh chóng tích trữ vật tư, dù là thực phẩm hay vũ khí, càng nhiều càng tốt!"
Kiều Nhĩ ngạc nhiên nhìn Cố Sơ Hạ nhưng thấy cô nghiêm túc nhìn chằm chằm vào anh ấy, hoàn toàn không có vẻ đùa cợt.
Kiều Nhĩ mãi đến khi về nhà vẫn không dám tin lời Cố Sơ Hạ, do dự rất lâu mới gọi điện thoại.
"Khương Dã, số hàng ba tỷ của anh, tôi đặt trước..."
Cố Sơ Hạ cũng không chắc Kiều Nhĩ có tin cô hay không, cô chỉ có thể làm đến mức này, dưới thời tận thế, muốn sống sót thì chỉ có thể dựa vào chính mình.
Thu vũ khí vào không gian xong, Cố Sơ Hạ không ở lại lâu, cũng không đợi đến ngày hôm sau mới rời đi như Kiều Nhĩ nói, không lâu sau khi Kiều Nhĩ rời đi, cô đã lên máy bay trở về thành phố Z.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)