An Vũ Đế: “??!!!”
Động tác uống canh của An Vũ Đế lập tức cứng đờ tại chỗ, chiếc thìa dừng lại cách môi chưa đầy một đốt ngón tay, trong mắt tràn ngập sự kinh hãi và không thể tin nổi.
Nhan Phi ngồi bên cạnh, vì nghe Tuệ Phi nói chuyện đã mất hết cảm giác thèm ăn nên hoàn toàn chưa động đũa: “...”
Thật nguy hiểm quá.
Tô Công Công đứng một bên, sắc mặt vặn vẹo nhìn bát canh trước mặt Hoàng thượng, cực lực kiềm chế xúc động muốn xông lên ném nó đi: “...”
Ông ta hiện tại đã chắc chắn rồi, giọng nói này chính là tiếng lòng của tiểu công chúa!
An Vũ Đế: “...”
Phá án rồi.
An Vũ Đế lập tức cảm thấy mất mặt, đen mặt đẩy bát canh cá ra xa, cứ như thể trước mắt không phải là một bát canh cá thơm ngon mà là một bát thạch tín độc dược vậy.
Tuệ Phi: “???”
Sao lại không uống nữa thế này?
Nàng ta tủi thân cất lời: “Bệ hạ, là thần thiếp làm không ngon sao?”
An Vũ Đế bình tĩnh nói: “Trẫm đột nhiên không muốn uống canh cá nữa.”
Tuệ Phi: “...”
Mấy ngày trước chẳng phải còn nói muốn uống canh cá do chính tay nàng ta làm sao? Sao đột nhiên lại không muốn uống nữa? Bệnh gì vậy trời!
Tô Công Công đứng bên cạnh lập tức tiến lên: “Hoàng thượng hôm qua vừa uống canh cá, uống nhiều quá sẽ ngấy.”
Tuệ Phi: “...”
Nàng ta ấm ức lấy bát múc canh gà: “Vậy bệ hạ ngài nếm thử canh gà đi.”
An Vũ Đế trầm mặc nhìn bát canh gà kia, không nhúc nhích.
Tô Công Công đứng bên cạnh cũng lau mồ hôi, thầm nghĩ tiểu công chúa ngài mau nói gì đi chứ!
Tuệ Phi: “Bệ hạ?”
“Ừm, trong bát canh gà này không có gỉ mũi... Ta đã nói mà, nàng ta lấy đâu ra nhiều gỉ mũi thế chứ.”
Tiếng lòng này vừa dứt, An Vũ Đế, Nhan Phi và Tô Công Công cả ba người đều thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng ngay lúc An Vũ Đế chuẩn bị nhấp môi tượng trưng hoặc ngửi thử một cái, thì lại nghe thấy giọng nói đầy phấn khích của Sở Khanh Khanh vang lên:
“A, ngươi nói mặc dù trong canh gà không có gỉ mũi, nhưng trước khi nấu ăn Tuệ Phi không rửa tay? Nàng ta còn thích móc chân? Trước khi làm bàn thức ăn này vừa mới móc chân nửa canh giờ?!”
“Hơn nữa đùi gà giữa chừng bị rơi xuống đất, nàng ta không thèm rửa mà dùng tay không bốc lên ném thẳng vào nồi?!”
An Vũ Đế: “...............”
Tô Công Công đứng bên cạnh suýt chút nữa thì ngất xỉu.
An Vũ Đế trong nháy mắt mất sạch khẩu vị, thậm chí còn hơi buồn nôn, lạnh mặt ném chiếc thìa trở lại bát: “Trẫm nhớ ra vừa nãy có ăn chút điểm tâm, không ăn nữa.”
Tô Công Công: “Đúng đúng, bệ hạ vừa nãy ăn khá nhiều điểm tâm, bây giờ e là không ăn nổi nữa rồi.”
Trong đầu Tuệ Phi tràn ngập dấu chấm hỏi, không phải, vừa nãy chẳng phải còn nói đói sao?!
Nàng ta tủi thân rên rỉ một tiếng, sau đó nhìn sang Nhan Phi: “Tỷ tỷ, tỷ...”
Nhan Phi nhanh chóng lùi lại vài bước, cứ như thể nàng ta là hồng thủy mãnh thú gì đó: “Không cần đâu, vừa nãy ta đã ăn cùng bệ hạ rồi.”
Tuệ Phi: “............”
Nàng ta tự kỷ nhìn hai người, sau đó gửi gắm ánh mắt hy vọng vào Sở Khanh Khanh, ngập ngừng nói: “Hay là cho tiểu công chúa nếm thử một chút nước canh nhé?”
Sở Khanh Khanh vốn đang thắc mắc sao ông bố bạo chúa của mình lại thay đổi thất thường như vậy, nghe vậy liền kinh hãi lắc lắc cái đầu nhỏ: “Không muốn! Khanh Khanh mới không thèm ăn canh cá có gỉ mũi, không thèm ăn canh gà do phi tần móc chân làm đâu!”
“Mẫu thân cứu mạng! Phụ hoàng cứu mạng!”
An Vũ Đế gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ của nàng, lúc kêu cứu mạng thì biết gọi phụ hoàng rồi hả?
Bình thường chẳng phải cứ mở miệng ra là gọi bạo chúa sao?
Sở Khanh Khanh tự nhiên không biết An Vũ Đế đang oán thầm điều gì, hoảng hốt vươn bàn tay nhỏ bé ôm lấy ngón tay An Vũ Đế: “Ư ư ư...”
Tô Công Công nhìn mà thót tim, sợ Tuệ Phi thực sự cho tiểu công chúa uống thứ đồ bẩn thỉu này, vội vàng nói: “Không được không được, tiểu công chúa không thể ăn những thứ này!”
Tuệ Phi: “...”
Thứ này là thứ gì a?! Cả bàn này của nàng ta đều là đồ ngon có được không?
Tuệ Phi vô cùng ấm ức, nhìn một bàn thức ăn mà không cam lòng, còn định mở miệng thì bị An Vũ Đế lạnh mặt xua tay nói: “Được rồi được rồi, tiểu công chúa buồn ngủ cần nghỉ ngơi rồi, nàng về trước đi.”
Tuệ Phi nhìn Sở Khanh Khanh đang trừng đôi mắt to tròn xoe, chẳng nhìn ra nàng buồn ngủ ở chỗ nào.
An Vũ Đế khựng lại, chỉ vào thức ăn trên bàn nói: “Những thứ này đều mang đi, coi như trẫm ban thưởng cho nàng, nhất định không được lãng phí, phải ăn hết, nhớ chưa?”
Tuệ Phi: “???”
Nàng ta cứng đờ người, sau đó không vui đáp một tiếng. Vừa thu dọn đồ đạc vừa tính toán xem về nhà xử lý những thứ này thế nào, lại nghe giọng An Vũ Đế vang lên: “Tô Đức Hỉ, ngươi đi theo Tuệ Phi về, giám sát nàng ta nhất định phải ăn hết đồ, không được lãng phí.”
Tô Công Công đứng bên cạnh vốn đang sợ Tuệ Phi lại giở trò gì, nghe vậy liền vui mừng, vội vàng nhận lời, lập tức nhìn Tuệ Phi nói: “Tuệ Phi nương nương, mời.”
Tuệ Phi: “...”
Đều bị thần kinh hết rồi sao!
Đợi sau khi Tuệ Phi rời đi, sắc mặt An Vũ Đế mới dần dần tốt lên, lập tức truyền thiện đến Nhan Khuynh Cung, còn ra lệnh cho Ngự Thiện Phòng trong vòng 1 tháng tới không được làm ba món canh gà, canh cá và sủi cảo thủy tinh nữa. Cứ nghĩ đến là ngài lại mất hết khẩu vị!
Sở Khanh Khanh hoang mang: “Vừa nãy chẳng phải còn khen Tuệ Phi làm ngon sao? Không ăn thì thôi, sao ngay cả đồ Ngự Thiện Phòng làm cũng không ăn nữa? Quả nhiên lòng dạ đàn ông như kim đáy bể mà!”
Hệ thống: “Ai nói không phải chứ!”
An Vũ Đế có lòng dạ như kim đáy bể: “...”
...
Chuyện An Vũ Đế vì Sở Khanh Khanh mà đánh chết Thục Phi, thậm chí còn liên lụy đến nhà họ Liễu rất nhanh đã truyền khắp hậu cung, khiến một đám cung tần kinh ngạc đến ngây người.
Lúc các phi tần đến thỉnh an Hoàng hậu, thi nhau nhắc đến chuyện này, trong lời nói tràn ngập sự ghen tị.
“Cũng không biết Nhan Phi kia đã cho Hoàng thượng uống bùa mê thuốc lú gì. Trước đây Hoàng thượng còn thường xuyên nói Thục Phi tính tình dịu dàng, thấu tình đạt lý, hận không thể khen nàng ta lên tận trời, không ngờ lần này vậy mà vì chuyện này lại bị đánh chết bằng gậy...”
“Chủ yếu là vì tiểu công chúa do Nhan Phi sinh ra. Thật không biết Hoàng thượng nghĩ gì, rõ ràng đối với Đại công chúa cũng không đến mức...” Vị phi tần đang nói không biết là vô tình hay cố ý, nói được một nửa dường như mới nhận ra mình lỡ lời, vội vàng tạ tội với Hoàng hậu.
Hoàng hậu chậm rãi uống một ngụm trà, xua tay: “Chuyện này có gì mà phải tạ tội, ngươi chẳng qua chỉ là nói thật mà thôi. Hoàng thượng đối với Hoài Lạc quả thực chưa từng coi trọng như vậy.”
Vị phi tần kia mím môi: “Nghe nói mấy ngày nay bệ hạ ngày nào cũng chạy đến chỗ Nhan Phi, rõ ràng trước đây quan tâm Đại công chúa nhất...”
Tuệ Phi ngồi một bên sắc mặt trắng bệch cũng yếu ớt nói: “Hôm đó ta đến Nhan Khuynh Cung, nhìn thấy tiểu công chúa kia nằm sấp chơi giữa một đống đồ bằng vàng, Hoàng thượng còn chê chưa đủ, lại sai Tô Công Công lấy thêm ngọc như ý bằng vàng cho nàng ta.”
Mọi người nghe xong lời của Tuệ Phi lập tức chua xót đến mức mắt xanh lè. Một vị phi tần nhịn không được nói: “Nương nương, ngài phải nghĩ cách đi chứ. Trước đây Nhan Phi sinh hoàng tử, Hoàng thượng đã đặc biệt dùng họ của nàng ta ban phong hiệu, đưa lên hàng Phi.
“Lần này nàng ta sinh công chúa, Hoàng thượng càng vì nàng ta mà giết Thục Phi, thậm chí còn bế tiểu công chúa đi thượng triều. Nếu cứ tiếp tục như vậy, Hoàng thượng e là sắp nâng đỡ nàng ta... sắp độc sủng nàng ta và con tiện nhân nhỏ đó rồi.”
Hoàng hậu nghe vậy chậm rãi uống một ngụm trà rồi mới nói: “Bản cung thì có cách gì? Hoàng thượng sủng ái tiểu công chúa đã đến mức phải bế đi thượng triều rồi, bản cung cho dù có mòn môi, gãy lưỡi e rằng cũng vô dụng.”
Lời này của Hoàng hậu vừa thốt ra, sắc mặt các cung tần đều biến đổi: “Bế tiểu công chúa đi thượng triều?”
Chuyện này bọn họ ngược lại cũng có nghe phong phanh, nhưng luôn cho rằng là ai đó đồn bậy, không thể coi là thật. Nào ngờ chuyện này lại là sự thật?!
Mấy vị phi tần nghe xong lời này sắc mặt gần như thay đổi ngay lập tức, vừa định mở miệng nói gì đó, lại nghe Hoàng hậu buông một câu bản cung mệt rồi.
Bọn họ nghẹn họng, cũng không thể nói thêm gì nữa, đành phải đứng dậy cáo lui, lần lượt rời khỏi Phượng Nghi Cung.
Thấy đám phi tần rời đi, Hoài Lạc Công chúa Sở Thư Tuyết vẫn luôn ở hậu điện lập tức mang vẻ mặt tủi thân, không vui chạy từ hậu điện ra.
“Mẫu hậu, con đã nói từ sớm là nên dùng thuốc phá cái thai của tiện nhân đó đi. Bây giờ thì hay rồi, ả ta thực sự sinh ra một đứa con gái, phụ hoàng sắp quên mất con tên là gì luôn rồi!” Sở Thư Tuyết đầy vẻ không cam lòng, trong mắt toàn là oán hận.
Hoàng hậu trầm mặt, tâm trạng vốn đã không tốt, thấy bộ dạng hùng hổ tức giận của nàng ta bước ra lại càng nhíu mày: “Con xem lại bộ dạng hiện tại của con xem, đây là dáng vẻ mà một công chúa nên có sao?”
Sở Thư Tuyết cắn môi, không cam lòng yếu thế nói: “Có dáng vẻ của công chúa thì làm được gì? Con tiện nhân nhỏ đó ngay cả nói cũng không biết nói, phụ hoàng chẳng phải vẫn sủng ái nó sao?”
Nói xong, nàng ta tủi thân tiến lên kéo kéo tay áo Hoàng hậu: “Mẫu hậu, người nghĩ cách đi. Giống như bọn họ nói, nếu cứ tiếp tục như vậy, phụ hoàng sẽ độc sủng hai mẹ con bọn họ mất. Còn cho con tiện nhân nhỏ đó nhiều vàng như vậy, phụ hoàng chưa từng cho con nhiều đồ như thế... Thậm chí còn bế nó đi thượng triều, Thái tử hoàng huynh cũng không có đãi ngộ này!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
