“Đây là Hoàng hậu? Không hổ là mẹ ruột của Đại công chúa, lớn lên giống nhau thật đấy...”
Hoàng hậu đang hành lễ nhíu mày, giọng nói của đứa bé này rốt cuộc là từ đâu ra... Sau đó bà ta liền nhìn thấy Sở Khanh Khanh trong lòng An Vũ Đế.
Lông mày Hoàng hậu nhíu càng chặt hơn, không thể nào là giọng nói của tiểu nghiệt chướng do Nhan Phi sinh ra này chứ? Lẽ nào lời hắn nói là thật, Đại Sở quả thực xuất hiện một yêu nghiệt công chúa?
“Hoàng hậu nhíu mày đến mức có thể kẹp chết một con ruồi rồi, sao vậy? Nhìn thấy cha ta không vui à? Không ưa cha ta đến thế sao?”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt An Vũ Đế lập tức trầm xuống: “Sắc mặt Hoàng hậu kém như vậy, là nhìn thấy trẫm không vui sao?”
Hoàng hậu cứng đờ, trong lòng thầm mắng Nhan Phi quả nhiên sinh ra một yêu nghiệt, nhỏ như vậy mà đã biết hố bà ta rồi, quả nhiên không thể giữ lại... Đồng thời lập tức giãn mày ra: “Thần thiếp nhìn thấy bệ hạ vui mừng còn không kịp, sao có thể không vui chứ? Chỉ là nghe cung nhân nói Thư Tuyết bệnh rồi nên có chút lo lắng, lúc này mới...”
Bà ta nói rồi hốc mắt đỏ lên, lại nói: “Bệ hạ có chỗ không biết, thân thể Thư Tuyết dạo này không biết sao càng ngày càng kém, thường xuyên chóng mặt nôn khan, tìm thái y lại không tra ra vấn đề gì, cho nên...”
“Vậy bà không cần lo lắng nữa, nàng ta là do trộm tất thối nhiều quá đấy!”
Giọng nói của Hoàng hậu im bặt, đồng thời đáy mắt dâng lên vài phần tức giận. Tiểu tiện nhân này sao dám nói con gái bà ta... Mặc dù tất của bà ta dạo này mất mấy đôi, tất của thái giám trong cung cũng không cánh mà bay, nhưng dù thế nào cũng không thể là do con gái bà ta làm...
“Thống à, ngươi nói xem Hoàng hậu có biết nữ chính thường xuyên dùng đôi tay vừa sờ xong tất thối trộm được kéo bà ta làm nũng không?”
Hoàng hậu: “?!”
“Mẫu hậu...” Sở Thư Tuyết nằm trên giường, đỉnh đầu sưng một cục to, đỏ hoe hốc mắt tủi thân cất tiếng, vươn tay định kéo tay Hoàng hậu.
Lại thấy Hoàng hậu mang vẻ mặt kinh hãi nhìn nàng ta, sau đó "vút" một cái rụt tay về.
Sở Thư Tuyết mang vẻ mặt tổn thương: “Mẫu hậu người...”
Hoàng hậu chột dạ cười một cái: “Mẫu hậu...”
“Thống à, ngươi nói xem Hoàng hậu có biết nữ chính đã trộm sạch một lượt tất của bà ta và thái giám trong cung bà ta rồi không?”
Hoàng hậu: “...”
Hệ thống: “Bà ta chắc chắn biết tất bị trộm rồi, vì trước đó rất nhiều phi tử đều đến chỗ bà ta phản ánh nói tất của mình mạc danh kỳ diệu bị mất.”
Hoàng hậu: “...”
Thân hình bà ta lảo đảo một cái, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ. Những đôi tất đó... thực sự là do con gái bà ta trộm?
“Cũng không biết nữ chính ngày nào cũng sờ tất như vậy, trên tay có bị bệnh hôi chân không, nếu bị không biết có lây cho Hoàng hậu không...”
Hoàng hậu: “...”
Một câu ngắn ngủi của Sở Khanh Khanh, gần như cần Hoàng hậu dùng cả đời để chữa lành.
Sở Thư Tuyết thấy sắc mặt bà ta ngày càng kỳ lạ, không khỏi nói: “Mẫu hậu người sao vậy?”
Hoàng hậu cứng đờ cười một cái, hận không thể lập tức chặt đứt tay mình: “Mẫu hậu đột nhiên nhớ ra có chuyện quan trọng vẫn chưa làm, lần sau lại đến thăm con...”
An Vũ Đế càng lúc càng cảm thấy trong không khí tràn ngập một mùi hôi thối: “...”
Ngài nhịn một chút không nhịn được nói: “Tấu chương hôm nay của trẫm vẫn chưa phê xong, con nghỉ ngơi cho tốt, phụ hoàng cũng lần sau lại đến thăm con.”
Nói xong không nói hai lời xoay người rời đi, không chút lưu luyến.
Phong thái y sửng sốt, vội vàng mở miệng nói: “Nếu công chúa điện hạ không sao, vậy vi thần cũng cáo lui.”
Sở Thư Tuyết: “???”
Nàng ta tức giận trừng lớn hai mắt, suýt chút nữa thì tự ngã từ trên giường xuống.
...
Sau khi An Vũ Đế rời đi, trước tiên đưa Sở Khanh Khanh về Nhan Khuynh Cung, sau đó lập tức quay lại triệu kiến Phong thái y.
“Tham kiến bệ hạ...”
An Vũ Đế mất kiên nhẫn xua tay: “Mau nói cho trẫm nghe, Đại công chúa rốt cuộc là chuyện gì, sao lại thích trộm tất của người khác?”
Phong thái y cứng đờ, Hoàng thượng vậy mà cũng có thể nghe thấy tiếng lòng của tiểu công chúa?!
“Còn ngây ra đó làm gì, nói đi.”
Phong thái y lau lớp mồ hôi mỏng trên trán, thầm nghĩ nói thì cũng phải biết mới nói được chứ. Nhưng hành vi kỳ quái này của Đại công chúa ai mà biết được là chuyện gì.
“Ờ... Theo vi thần thấy, hành vi của Đại công chúa có hai khả năng. Một là Đại công chúa chắc hẳn mắc phải một chứng bệnh cổ quái nào đó, hai là... hành vi của Đại công chúa chỉ là một sở thích bình thường.”
Lông mày An Vũ Đế nhíu càng chặt hơn: “Sở thích bình thường? Sở thích này bình thường sao? Bình thường ở chỗ nào?”
Phong thái y: “...”
An Vũ Đế: “Ngươi trước đây từng thấy người có sở thích này chưa?”
Phong thái y: “...”
Hắn lau mồ hôi trên trán: “Vi thần, vi thần chưa từng thấy... Nhưng vi thần từng thấy những người khác có sở thích đặc biệt, ví dụ như có người thích cởi trần đi ngủ, có người thích bị đánh...”
An Vũ Đế nghe đến câu cuối cùng sắc mặt đen lại.
Phong thái y đang quan sát biểu cảm của Hoàng thượng lập tức ngậm miệng, ho một tiếng nói: “Nói chung sở thích của mỗi người không giống nhau, kỳ hình dị trạng loại nào cũng có. Của Đại công chúa có thể chỉ là hơi... đặc biệt một chút.”
Sắc mặt An Vũ Đế vẫn không tốt: “Đây là đặc biệt một chút sao?”
Phong thái y: “...”
Hoàng thượng hôm nay sao lại khó chơi thế này. Vậy hắn cũng không thể nói sở thích của Đại công chúa là tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả được!
Phong thái y: “Vậy thì là có chút đặc biệt... Nhưng bệ hạ không cần lo lắng, thông thường những sở thích kiểu này cũng có thể thay đổi được. Giống như thói quen vậy, ví dụ như người thích cắn móng tay nếu có thể khống chế bản thân một thời gian không làm hành động này, vậy sau đó có thể vĩnh viễn thay đổi thói quen này.”
An Vũ Đế nhíu mày: “Nếu nó tự khống chế được thì cũng không phát triển đến mức độ như ngày hôm nay.”
Phong thái y nhìn ngài: “Vậy thì... dùng ngoại lực can thiệp?”
An Vũ Đế nhìn hắn: “Ngươi đi can thiệp?”
Phong thái y: “...”
An Vũ Đế càng nhìn Phong thái y càng thấy khả thi, lập tức nói: “Được rồi, chuyện này trẫm giao cho Thái Y Viện, do ngươi toàn quyền phụ trách. Nhất định phải chữa khỏi hành vi của Đại công chúa, bắt đầu từ hôm nay lập tức thi hành, không được chậm trễ!”
Nói xong, An Vũ Đế như trút được một gánh nặng trong lòng, cả người nhẹ nhõm rời đi, để lại Phong thái y trợn mắt há hốc mồm, vô cùng hối hận đứng ngây tại chỗ.
Thậm chí hối hận đến mức mỗi tối trước khi đi ngủ đều phải tự tát mình một cái. Cho ngươi lắm mồm! Cho ngươi lắm mồm, lần này tiêu đời rồi chứ gì!
...
Sở Khanh Khanh không hề biết cái biến mà mình vô tình vạch trần vậy mà lại mang đến cho Phong thái y một khối lượng công việc khổng lồ. Bởi vì nàng đang ngủ nướng, mưu đồ chống lại bạo chính của An Vũ Đế, không đi thượng triều.
Mặc dù đã nghỉ ngơi mấy ngày, ngủ nướng mấy ngày rồi, nhưng ai lại chê kỳ nghỉ nhiều chứ!
“Không muốn đi làm không muốn đi làm hu hu hu”
“Khanh Khanh muốn ngủ!”
An Vũ Đế: “...”
Con đã ngủ mười hai canh giờ rồi, ngủ nữa là ngủ ngốc luôn đấy!
Sở Khanh Khanh: “Anh anh anh!”
An Vũ Đế lạnh lùng vô tình: “Khanh Khanh tỉnh rồi? Đúng lúc theo phụ hoàng đi thượng triều.”
Sở Khanh Khanh: “Bạo chúa thật lạnh lùng vô tình!”
An Vũ Đế: Đúng vậy, trẫm chính là lạnh lùng vô tình như thế đấy.
Cùng lúc đó trên triều đường, quần thần đã đến đông đủ.
“Nhan đại nhân chúc mừng chúc mừng, tiểu công chúa quả thực đáng yêu a!”
“Chà, Nhan đại nhân đến rồi? Phong hàn khỏi rồi sao?”
“Nhan Thượng thư ngài bệnh thật không đúng lúc chút nào, đúng lúc bỏ lỡ cơ hội xem tiểu công chúa! Lại còn bỏ lỡ hai lần cơ!”
“Nhan đại nhân phúc khí không cạn a!”
“Tiểu công chúa nhìn quả thực là bát diện linh lung, khuynh quốc khuynh thành a!”
“Nhan đại nhân...”
“Nhan Thượng thư...”
Bị quần thần vây quanh, rõ ràng vẫn còn đang như lọt vào sương mù chưa hiểu rõ tình hình, Nhan đại nhân - Nhan Túc: “...”
Chuyện cháu ngoại gái ra đời lão đương nhiên là biết... Nhưng bọn họ làm sao mà nhìn thấy được?!
Cháu ngoại gái của mình mình còn chưa được gặp, sao lại hời cho đám lão hồ ly này rồi!
Nhan Túc vô cùng phiền muộn, vừa định mở miệng hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì, đã nghe trên điện truyền đến giọng nói: “Hoàng thượng giá lâm, tiểu công chúa giá lâm ——”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
