Bỗng nhiên, một đoạn âm thanh vang lên bên tai hắn.
Sao có thể chứ?
Là ai đang nói? Hắn nghiêng đầu nhìn quanh, bốn bề vắng lặng, cả căn phòng tĩnh mịch, chỉ có ánh nến chập chờn hắt bóng lên tường. Mà thiếu niên dưới tay hắn thì đã ngất lịm đi rồi, hiển nhiên không thể nào phát ra tiếng.
Cố Cảnh Hoà xác định được rằng nguồn gốc của âm thanh này không phải từ bất cứ ai có mặt tại đây, thế nên ánh mắt hắn hoàn toàn trầm xuống.
Là kẻ nào đang giả thần giả quỷ?
Đúng lúc này, giọng nói kia lại vang lên lần nữa.
[Cảm nhận được bàn tay trên eo đang thong thả cởi đai áo của mình, Cố Thanh Gia bật ra một tiếng nức nở từ trong cổ họng, rồi giơ tay lên kháng cự.]
Nhận ra giọng nói đang vang lên ngay sát bên tai, Cố Cảnh Hoà cố nén cơn chấn động trong lòng, hai mắt khẽ nheo lại. Hắn không hề nghi ngờ liệu có phải mình đã phát điên hay không, mà lập tức hướng ánh mắt về phía Cố Thanh Gia.
Gương mặt rạng rỡ như ngọc của thiếu niên đang tái đi, đôi mắt phượng khép hờ tựa cánh bướm mỏi mệt, toát lên một vẻ đẹp gần như yêu dị.
Bàn tay đang siết cổ nàng của hắn từ từ dùng sức, nụ cười bên môi lạnh lẽo đến u ám: "Ngươi đã dùng yêu thuật gì với ta, không muốn sống nữa phải không? Hửm?"
Bất thình lình, một giọng nói nữa như sấm rền vang lên bên tai hắn.
["Muội muội cũng không muốn bí mật về thân phận nữ nhi của mình bị người khác phát hiện, đúng không?" Ngươi ghé vào tai Cố Thanh Gia, thì thầm.]
Trong cơn chấn động dữ dội, đáy mắt Cố Cảnh Hoà như có một lưỡi đao lạnh buốt vừa được tuốt ra khỏi vỏ.
Thân phận nữ nhi?
Lẽ nào Cố Thanh Gia lại là nữ tử?
Thật nực cười.
Đương nhiên hắn không tin, nhưng khi ánh mắt đảo một vòng trên người Cố Thanh Gia, hắn lại vô cớ nhớ ra một vài chuyện. Con em nhà quyền quý đều có kẻ hầu người hạ vây quanh, vậy mà Cố Thanh Gia lại không có lấy một nha hoàn thân cận. Khi bị người khác hỏi đến, nàng chỉ đáp: "Ta không thích có người đến gần."
Mùa hè ai nấy đều ham mát mẻ, ở nhà lại càng ăn mặc xuềnh xoàng cho thoải mái, nhưng nàng lúc nào cũng quấn mình kín mít.
Đầu ngón tay Cố Cảnh Hoà lướt qua yết hầu của người dưới thân. Nhớ lại cảm giác khi nắm lấy cổ tay đối phương ban nãy, hắn khẽ nhíu mày. So với nam tử bình thường, yết hầu của Cố Thanh Gia quả thực không rõ ràng cho lắm, cổ tay mảnh khảnh, vòng eo cũng nhỏ đến mức như chưa đầy một vòng tay.
Nỗi nghi ngờ ngày một lớn dần, ánh mắt Cố Cảnh Hoà trở nên sắc lạnh. Là nam hay nữ, kiểm tra một chút chẳng phải sẽ rõ ngay sao?
Hắn trở tay rút con dao găm bên hông. Ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi dao loé lên dưới ánh nến, càng khiến cho nét mặt hắn thêm phần tàn độc.
Lưỡi dao lướt qua, đai áo liền bung ra rơi xuống đất.
Trong cơn mơ màng, Cố Thanh Gia lờ mờ cảm nhận được có thứ gì đó lạnh lẽo đang lướt dọc theo vạt áo mình. Giữa tiếng sột soạt của vải vóc, áo choàng ngoài của nàng đã bị mũi dao khều ra. Hơi ẩm lạnh lẽo tức thì tràn vào, khiến nàng bất giác rùng mình một cái.
Nàng cố gắng thoát khỏi cơn hỗn loạn, gắng gượng nâng mí mắt nặng trĩu lên, rồi đột nhiên bắt gặp một đôi mắt tối tăm khó đoán.
"Ngươi làm gì vậy?" Nàng siết chặt vạt áo, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức quá độ.
Ánh mắt Cố Cảnh Hoà nhìn nàng đầy u ám, dường như muốn xuyên thấu cả linh hồn ẩn dưới thể xác này: "Ngươi chưa bao giờ cho phép người khác đến gần hầu hạ, rốt cuộc là vì không thích, hay vì mang trong mình bí mật liên quan đến sinh tử, cho nên không thể?"
Cố Thanh Gia nín thở. Nàng tự nhiên hiểu rằng Cố Cảnh Hoà không phải muốn lột sạch đồ của nàng để hành hình, mà là đã nghi ngờ thân phận của nàng rồi.
Không đợi nàng kịp phản ứng, Cố Cảnh Hoà liền dùng một tay khống chế chặt cổ tay nàng, tay kia cầm dao tiếp tục hành động.
Nhìn chiếc áo choàng và áo trong bị khều ra, chiếc áo lót cũng sắp phải chịu chung số phận, Cố Thanh Gia sợ đến mức hồn xiêu phách lạc. Nàng toát ra một thân mồ hôi lạnh, giọng khản đặc: "Cố Cảnh Hoà! Đừng!"
Lưỡi dao trong tay Cố Cảnh Hoà dừng lại, đáy mắt hắn thoáng qua một tia hứng thú, đây là lần đầu tiên hắn thấy người đệ đệ này hoảng sợ đến vậy. Các đốt ngón tay hắn đột ngột siết chặt, lưỡi dao lại lướt trên thân thể đang run rẩy của nàng, chỉ một giây nữa thôi là sẽ khều tung lớp áo lót.
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tên lính từ bên ngoài vội vã bước đến bên Cố Cảnh Hoà, cúi đầu thưa: "Đại nhân, bệ hạ triệu kiến khẩn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)