Tóm lại, lính gác gần như đã quên mất Shelly từng là người như thế nào.
Trong ký ức của họ, dường như anh chưa từng cười, dù tuổi còn nhỏ hơn tất cả bọn họ, mới chỉ ngoài hai mươi...
Dù chỉ thoáng qua, nhưng khi thấy khóe môi Shelly hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, tất cả các lính gác đều sững sờ tại chỗ.
Khoảnh khắc ấy, cậu thiếu niên luôn rạng rỡ, tươi cười lộ hai chiếc răng nanh nhỏ, người đã bị chôn vùi trong ký ức, dường như đã quay trở lại.
Anh nói: “Đi thôi, chúng ta nên rời khỏi đây.”
Nói rồi, Shelly cầm lấy áo khoác, nhẹ nhàng khoác lên người Tiết Linh, còn cẩn thận kéo mũ trùm đầu cho cô.
"Để tôi, Thiếu tướng, ngài vừa mới khỏe hơn một chút thôi."
"Không sao."
Anh cõng cô trên lưng, buộc cô vào người mình, rồi xác nhận cô sẽ không bị ngã mới bắt đầu đi.
"Cái đó, Thiếu tướng, dung dịch xóa dấu vết."
"Ừm." Anh nhận lấy, nhưng lại bỏ vào túi.
Cô không để lại dấu ấn trên người anh, đương nhiên không cần phải uống.
Nhưng mà...
Anh không chút động lòng, nhét lại ống dẫn đường tố rỗng trong tay Tiết Linh vào túi cô.
Khi lính gác ở trạng thái mất kiểm soát, họ không có ý thức tự chủ, không phân biệt địch ta, e rằng chỉ có một mình anh là còn có thể vì không muốn làm tổn thương đồng đội mà tự làm mình bị thương.
Sau khi thoát khỏi trạng thái mất kiểm soát, họ vẫn giữ lại ký ức lúc đó.
Đây quả là một điều tàn khốc.
Anh cắn cô, nhưng cô lại chọn cứu anh.
Đồng thời, anh cũng biết rõ rằng không có thể tinh thần nào đi vào lãnh địa tinh thần của mình.
Nhưng cô đã đi vào.
Con sói nhỏ trong lãnh địa tinh thần chính là anh.
Lãnh địa tinh thần của anh đã bị thiêu rụi không còn một ngọn cỏ, khô cằn đến cực độ, thậm chí còn đang lung lay sắp đổ.
Anh không rõ cô đã làm cách nào, nhưng cái vuốt ve nhẹ nhàng còn đáng khao khát hơn cả an ủi tinh thần đó, đã dễ dàng kéo anh từ trạng thái mất kiểm soát trở lại bình thường, điều đó không phải giả.
Nhưng vì sao còn phải thừa thãi dùng dẫn đường tố?
Cô dường như có bí mật của riêng mình.
Anh quyết định giữ im lặng.
Bất chấp gió tuyết, những lính gác đi về một nơi không thấy điểm cuối.
Nơi gió tuyết mịt mù lại còn có sương mù, quả thật khó tin.
Điều họ không biết là bên ngoài màn sương bao phủ lấy họ, ngoài bảy người họ ra, còn có rất nhiều lính gác khác cũng ăn mặc giống họ.
Có người đi một mình, có người đi thành nhóm ba bốn, hành động chậm chạp, nhưng đều tiến về cùng một nơi với họ.
Họ rõ ràng ở cùng một chỗ, nhưng bảy người kia lại không nhìn thấy họ.
Hay nói đúng hơn là: "chúng".
Đội bảy người kẹt giữa đám đông mênh mông, những lính gác kia im lặng không nói, lặng lẽ bước đi, nhưng lại âm thầm tiến đến gần họ hơn.
Khi Tiết Linh tỉnh lại, trước mắt cô là một màu đen.
Cô vén mũ lên, phát hiện mình đang được người khác cõng, chỉ nhìn thấy một cái đầu tóc ngắn màu xám bạc, trên đó dính đầy những hạt tuyết trong suốt lấp lánh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
