Cọ cọ, cọ cọ, cọ cọ.
Rồi im lặng.
Dù gió tuyết có lớn đến đâu, hai người đang tựa sát vào nhau vẫn có thể sưởi ấm lẫn nhau.
Tiết Linh bất ngờ mở bừng mắt.
Vậy mà cô lại ngủ thiếp đi trong tình huống thế này, thậm chí còn mơ một giấc mơ.
Không biết có phải ảo giác không, giấc mơ đó thật đến kỳ lạ, cô không chỉ cảm thấy toàn thân kiệt sức mà còn như thể có thứ gì đó bị rút khỏi cơ thể.
Đây là lần đầu cô thực hiện an ủi tinh thần mãnh liệt đến thế.
Shelly mở mắt, chưa nhận ra có vật gì đó lạnh lẽo và sắc nhọn đang đâm vào sau cổ anh.
Anh nhíu mày, đó là mùi dẫn đường tố mà anh quá đỗi quen thuộc.
“Xin lỗi, đã mạo phạm anh.”
Giọng người phụ nữ có chút trầm xuống.
Anh muốn an ủi cô, đừng như vậy, cô không cần phải xin lỗi anh vì bất cứ điều gì cả, người nên xin lỗi là anh mới đúng.
Tiết Linh rút tay lại, đầu óc hơi choáng váng.
Vừa rồi cô dường như bước vào một nơi mà mình chưa từng đặt chân tới.
Nơi đó, bầu trời u ám, chết chóc bao trùm, nhìn quanh không hề có chút màu xanh nào, chỉ toàn những cành cây khô và lá mục, trên đó còn phủ đầy mạng nhện, trông như đã lâu không có sinh khí.
Có một bờ đất cách đó không xa, nhưng chân cô bị sa vào bùn lầy, không thể cử động. Xung quanh im lặng như tờ, ánh sáng cũng không thay đổi, tựa như thời gian bị đóng băng.
Nhưng càng vùng vẫy, nó lại càng lún sâu hơn, sắp bị bùn lầy nhấn chìm cả mũi miệng, nó mở to đôi mắt, trông thấy Tiết Linh ở cách đó không xa.
Đôi mắt xám ẩm ướt, như đang cầu cứu.
Tiết Linh nhấc chân lên, phát hiện việc di chuyển vô cùng khó khăn.
Tuy nhiên, cô không chìm xuống như con sói nhỏ, mà giống như bị đóng đinh chặt tại chỗ.
Tiết Linh vẫn đang nhìn quanh để tìm thứ gì đó.
Cô bẻ một cành cây rồi ném về phía sói con, nói: “Đừng cử động, càng động sẽ càng lún đấy! Cắn lấy cành cây, tôi kéo anh qua đây!”
Sói con vô cùng khôn ngoan, nghe lời cô, liền ngoạm lấy cành cây.
Tiết Linh: “Tốt lắm, giỏi lắm, nhất định đừng buông ra! Đừng cử động, nghe tôi!”
Chó con hếch mũi kêu phì một tiếng, tựa như đang đáp lại cô.
May mà thân hình nó không lớn, cô dốc hết sức vừa kéo vừa lôi, vậy mà thực sự đã lôi được chó con ra khỏi vũng bùn.
“Được rồi, mày nghe hiểu lời tao nói đúng không? Tiếp theo cố gắng đặt hết thân thể nằm rạp lên mặt bùn, tao sẽ từ từ kéo mày qua.”
Chó con quả nhiên hiểu tiếng người, từng bước làm theo.
Vừa ra khỏi vũng bùn, nó đã như con thú hoảng loạn nhào vào lòng cô. Cô thở phào nhẹ nhõm, đón lấy nó, vừa vỗ nhẹ vừa dỗ dành: “Không sao rồi, không sao rồi, đừng sợ, đừng sợ.”
Thấy chó con run rẩy không ngừng, yếu đến mức gần như mở không nổi mắt, cô liền mở áo khoác ôm nó vào lòng. Lúc này nó mới khá hơn, thè lưỡi liếm nhẹ lên má cô.
Đột nhiên, mặt bùn dưới chân Tiết Linh như bê tông bỗng chốc vỡ tung như nước lũ tràn ra xung quanh.
Cô hét lên một tiếng, buông chó con ra rồi cố sức ném nó về phía bờ, còn bản thân thì ngã nhào xuống nước, trong chớp mắt đã bị dòng nước cuốn đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
