Tiết Linh nhìn xuống dưới, chân có chút mềm nhũn, nhưng vẫn ôm khẩu súng chuẩn bị nhảy xuống.
Dù gì cũng chẳng có ai xung quanh, có ngã cũng chẳng ai cười cô.
Cô ngồi trên nóc xe, hai chân lơ lửng, cúi đầu ước lượng vị trí tiếp đất, hoàn toàn không nhận ra sau lưng có một bóng đen có cánh đang tiếp cận.
Tiết Linh ngửi thấy mùi hôi tanh từ phía sau.
Cô lập tức trượt người sang bên, rồi nhanh như chớp quay lại nổ súng - viên đạn xuyên thẳng qua một cái đầu.
Mùi hôi đó lập tức ập đến, nồng nặc đến mức không thể thở nổi, muốn không chú ý cũng khó.
Dù dùng chung loại vũ khí, viên đạn xuyên qua cái miệng to tướng trên đầu dị chủng, không đủ sức đánh bay đầu như đội trưởng lúc trước, nhưng cũng cầm chân được vài giây.
“Đ* má! Cái quái gì vậy?!” - giọng gằn của một người đầu đinh vang lên. Hắn hoảng loạn quay đầu lại, thì đã bị Tiết Linh kéo chạy mất.
“Chạy mau! Là dị chủng!”
Tiết Linh vừa hô vừa kéo tay hắn. Cả hai chạy thục mạng trên nóc xe, cô vừa chạy vừa bắn ra phía sau, một viên sượt ngay sau gáy hắn.
Gáy của Tiêu Ni Áo lạnh toát.
Hắn chợt hiểu - nếu không nhờ phát súng vừa rồi của cô, đầu hắn giờ chắc đã bị dị chủng gặm nát.
Cả hai chỉ lo liều mạng chạy, tim đập như sấm, chẳng ai để ý khung cảnh xung quanh đã khác hẳn.
Trong làn sương mù, những lính gác vốn ở cách họ không xa… bỗng dưng biến mất.
Tiếng súng, tiếng giao tranh - toàn bộ đều im bặt.
Tiêu Ni Áo chạy được nửa đoạn thì phát hiện cô không theo kịp, liền nghiến răng quay lại, nhảy qua khoảng trống giữa hai chiếc xe, vươn tay tóm cô một cái.
Cơ thể Tiết Linh bỗng nhẹ bẫng, hai chân rời khỏi mặt đất. Cô vẫn ôm chặt khẩu súng, quét thẳng lên trời, sau đó bị cơn gió lớn cuốn đi.
Tiết Linh cảm giác mình như cái túi nilon, bị người ta xách lên như chẳng nặng gì, bay vèo vèo trong gió.
Cô không ngờ được - dị chủng kia vậy mà cũng biết bay!
Tiêu Ni Áo gào lên: “Đệt! Thế này thì đánh cái gì nữa?! Cô đừng có ngừng, tiếp tục bắn đi!”
Tiết Linh không còn hơi đáp lại, chỉ cắm đầu bắn điên cuồng. Tiêu Ni Áo cũng ra sức chạy, nhưng đột nhiên khẩu súng cạn đạn. Cô lục túi, còn một băng, liền lập tức thay đạn.
“Thả tôi xuống đi!”
Tiêu Ni Áo không ngờ cô lại yêu cầu như vậy. Cô chạy chậm thế kia, thả cô xuống chẳng khác gì đưa cô đi chết!
“Không được! Ông đây không nghe lời cô đâu, không thả!”
Tiết Linh đã kiệt sức, bàn tay cũng sắp tê rần vì lực giật. Cứ tiếp tục thế này, cả hai chỉ có nước chết chung. Nếu tách ra chạy, dị chủng chỉ đuổi được một người, người còn lại có khi sống sót…
“Tôi sắp hết đạn rồi, anh chạy không lại nó đâu, nó có cánh! Thả tôi xuống, anh tự chạy đi!”
Tiêu Ni Áo vừa thoát khỏi lính gác để đuổi theo cô, ai ngờ lại đụng phải dị chủng.
Từ lúc đuổi theo cô đến giờ, đúng là chẳng có chuyện tốt lành nào xảy ra cả!
Nhưng… nếu bỏ chạy, món nợ cô nợ hắn, hắn biết tìm ai mà đòi?!
Hắn đâu có ngu như thế!
Tay vẫn siết chặt eo cô, thậm chí còn ôm chặt hơn nữa. Dị chủng lại biến mất khỏi tầm nhìn, khiến Tiết Linh bắt đầu cuống.
Đây là lần đầu cô tận mắt thấy dị chủng, hoàn toàn không hiểu gì về chúng.
Huống chi trước mặt lại là loại dị chủng mới, mất đầu vẫn cử động được, ai mà biết nó ngoài bay còn làm được trò gì nữa?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
