Lâm Tê vội quay mặt đi, còn Từ Tự thì trực tiếp bế Sơ Nguyệt đặt lên giường lớn.
Trước khi cửa phòng ngủ khép lại, Lâm Tê chỉ kịp thấy Từ Tự ngồi bên cạnh cô, đầu ngón tay dính thuốc mỡ, dùng lực không nặng không nhẹ từ cánh tay cô thoa dần xuống eo thon, ôm lấy cô, rồi chậm rãi bôi thuốc.
Sơ Nguyệt dường như thấy khó chịu, khe khẽ rên một tiếng, thì bị Từ Tự giữ lấy cằm.
Lâm Tê siết chặt nắm tay.
...
Sáng sớm, Sơ Nguyệt tỉnh dậy từ giấc ngủ, ánh mắt mơ màng cho đến khi nghe tiếng quản gia đưa bữa sáng vào phòng mới dần tỉnh táo lại. Cô bước chân trần xuống thảm, chậm rãi đi ra, chỉ thấy trong căn phòng rộng lớn không có bóng dáng của Lâm Tê và Từ Tự, chỉ có nhân viên khách sạn đang chuẩn bị bữa sáng cho cô.
“Chào buổi sáng, cô Sơ Nguyệt.” Quản gia lễ phép nghiêng người kéo ghế: “Bữa sáng được chuẩn bị theo sắp xếp của cậu Từ Tự.”
Người bên cạnh thì nửa quỳ xuống, đưa đôi dép đến bên chân của Sơ Nguyệt.
Cô vừa mới tỉnh, cổ họng có chút khô, nhận lấy ly nước uống một chút rồi khẽ gật đầu: “Từ Tự và Lâm Tê đâu rồi?”
“Cậu chủ dặn tôi nói với cô, bố mẹ của cậu ấy đột ngột từ Hồng Kông trở về, nên cậu ấy phải về nhà vài hôm. Còn vị tiên sinh kia mà cô hỏi, cũng đã rời đi không lâu trước đó.”
“Ồ...” Đầu lưỡi Sơ Nguyệt vô thức cắn nhẹ vào môi.
“Cậu chủ đã chuẩn bị sẵn quần áo cho cô, lát nữa ăn sáng xong, tôi sẽ sắp xếp tài xế đưa cô đến lớp.”
Sơ Nguyệt nở nụ cười cảm ơn, lúm đồng tiền thoáng hiện.
Nhưng sao cô có thể ngoan ngoãn đến lớp chứ? Từ xe của khách sạn bước xuống xong, Sơ Nguyệt liền bắt một chiếc taxi khác, đến thẳng bệnh viện trực thuộc Trung Đại.
Hai năm trước, bố của cô, Khương Hằng, gặp tai nạn xe, trong thời gian phẫu thuật ở bệnh viện thì bị các cổ đông khác trong công ty chiếm mất quyền lực.
Không lâu sau khi công ty bị thâu tóm, ông Khương mới hay tin, từ đó ngã bệnh không dậy nổi, từ một vị tổng giám đốc đầy khí thế trở thành kẻ trắng tay, nằm viện suốt hơn hai năm, những người từng nịnh bợ, lấy lòng ông cũng không thấy xuất hiện nữa.
Sơ Nguyệt, một tiểu thư sống trong nhung lụa từ nhỏ, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ phải lo tiền ăn từng bữa.
Cô bán sạch bộ sưu tập của mình, đến cả căn nhà bố để lại cũng bán nốt, mới miễn cưỡng gom đủ tiền phẫu thuật. Nhưng tình trạng của bố vẫn không khá hơn, cần tiếp tục phục hồi chức năng, mà số tiền đó, vẫn là con số trên trời.
Ở kiếp trước, Sơ Nguyệt ngơ ngác, được Từ Tự cưu mang.
Cô biết mình chẳng có gì để đền đáp, chỉ đành dùng “thân thể” và “tình cảm” để trả anh ta, nhưng Từ Tự chỉ nỡ bỏ tiền cho cô tiêu, chưa từng thật lòng giúp đỡ bố cô. Khi tình trạng của bố ngày càng xấu đi, không còn đường lui, Sơ Nguyệt mới lựa chọn tiếp cận cậu cậu chủ ngây ngô của nhà họ Cố, Cố Kỳ Dương, và rồi chọc phải Cố Lan...
Trên hành lang dẫn đến phòng bệnh, cô cẩn thận điều chỉnh lại nét mặt, đôi môi anh đào khẽ mím lại, đỏ thắm quyến rũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)