Sơ Nguyệt tất nhiên biết người đàn ông trước mặt đang quan sát mình.
Hắn rất cao, khí thế bức người khiến cô bị nhìn đến mức da đầu tê rần.
“Lại đây.” Giọng nói trầm thấp của Cố Lan mang theo từ tính, không cho phép từ chối.
Với Sơ Nguyệt mà nói, lại như bị xâm phạm một cách khó nói thành lời.
Không ai ở nghĩa trang này biết quan hệ giữa cô và Cố Lan, nhưng ai cũng biết thủ đoạn lạnh lùng của hắn, không ít người âm thầm đoán rằng sau khi biết tin em trai bất ngờ qua đời, cuối cùng Cố Lan đã không còn gì phải dè chừng, định trừ khử cô ta rồi.
Sơ Nguyệt do dự chốc lát, Cố Lan nhướng nhẹ mày, nhìn thấy chiếc cằm trắng như tuyết của cô cũng đang khẽ run.
Trước khi rời đi, cô ngoảnh đầu lại nhìn một cái.
Có lẽ vì vẫn hy vọng rằng anh chỉ mất tích, suy cho cùng vẫn có khả năng sống sót, nên nhà họ Cố không đặt ảnh chân dung của anh tại đó.
Tấm bia mộ đen sì, khắc tên Cố Kỳ Dương và ngày sinh, ngày mất của anh.
Tuổi tác gần như bằng với anh trai mình, sao lại ra đi như thế này chứ? Trong lòng Sơ Nguyệt chợt nặng trĩu, mơ hồ và bất lực, thậm chí chẳng biết nên làm gì, chỉ là bất giác bước theo sau Cố Lan.
Ánh nắng trên đỉnh đầu rọi xuống, khiến Sơ Nguyệt thoáng sinh ảo giác, cứ ngỡ Cố Kỳ Dương lại một lần nữa xuất hiện trước mặt mình.
Hai anh em họ giống nhau đến mức quá đáng, dù Cố Lan lớn hơn một tuổi, nhưng ở một số góc độ nhất định, đúng là giống hệt nhau. Nếu không phải vì sự giống nhau ấy, cô cũng đã không nhận nhầm người hôm đó, để rồi bị Cố Kỳ Dương phát hiện, nổi giận đến mức muốn ra nước ngoài tìm anh trai mình lý luận cho bằng được...
Sơ Nguyệt cúi mắt, không trả lời, chỉ lặng lẽ ngồi vào trong xe.
Vách ngăn được kéo lên, tách biệt hàng ghế sau và ghế tài xế phía trước, khiến Sơ Nguyệt bất giác cảm thấy mình đang bị giam giữ.
Cố Lan ngồi cạnh cô, hai chân dài bắt chéo, dưới lớp áo khoác thấp thoáng lộ ra vòng eo rắn chắc. Hắn dường như cảm thấy trong xe hơi nóng, liền giơ ngón tay thon dài lên nới lỏng cổ áo sơ mi, nơi cổ lộ ra yết hầu rõ ràng và sắc nét.
Bàn tay hắn buông xuống, đặt lên đùi cô, hỏi: “Tối qua không ngủ được à, sắc mặt tệ vậy?”
Sơ Nguyệt nghĩ ngợi giây lát, cho dù biết tài xế hoàn toàn không nghe thấy cô nói gì, cũng không thể thấy được gì, cô vẫn vô thức gạt tay Cố Lan ra.
“Hôm nay là lễ tang của Kỳ Dương.” Cô cắn môi, giọng đã mang theo chút nghẹn ngào: “Anh biết anh ấy muốn đi tìm anh, sao không ngăn lại? Nếu không phải nửa đêm anh đến nhà chúng tôi, thì chuyện này đã không xảy ra rồi!”
Cô theo thói quen đổ lỗi lên người đàn ông trước mặt, Cố Lan nghe ra được, cô chỉ đang cố tìm một lý do để an ủi bản thân về sự mất tích đột ngột của Cố Kỳ Dương, đến mức thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, rõ ràng là đang trốn tránh.
Hắn dứt khoát ngả người tựa ra sau, để mặc cô gây sự vô lý ở đây, cho đến khi cô bật khóc: “Kỳ Dương... Kỳ Dương, anh đi rồi, em phải làm sao đây?”
Cố Lan khẽ nâng mí mắt, cắt ngang lời cô: “Đừng quên.”
Nét mặt nghiêng của hắn vô cớ hiện lên vài phần lạnh nhạt, sống mũi cao, môi mỏng, chỉ hơi nhếch môi cũng mang theo vẻ giễu cợt hờ hững.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)