Sơ Nguyệt chậm rãi lật xem thực đơn, hoàn toàn không để ý đến giá cả. Huống hồ đây còn là nhà hàng Black Pearl mà cô vô cùng yêu thích, nên cô cứ thế gọi một bàn đồ ăn thật lớn, không chút do dự.
Khi phục vụ mang đến trà Phượng Hoàng đơn tùng, cô đang nâng tách trà nhỏ, vừa thưởng thức vừa ngắm nhìn rặng trúc bên hành lang, thì hai người họ quay lại.
Ánh mắt cô dời từ khung cảnh ngoài cửa sổ về, trước là nhìn Lâm Tê, sau đó mới quay sang Từ Tự, đầy tò mò: “Bên ngoài vui đến vậy sao?”
“Chỉ là tiện chân dạo một vòng thôi.” Từ Tự ngồi xuống cạnh cô: “Gọi nhiều thế này, ăn nổi không?”
Lâm Tê cũng lặng lẽ nhìn về phía cô, cô khẽ nghiêng đầu, hơi ra vẻ uỷ khuất: “Đâu có bao nhiêu đâu, anh và anh Lâm đều là con trai, chẳng lẽ không ăn nổi mấy món này?”
Từ Tự bật cười, giơ tay gõ nhẹ vào chiếc mũi xinh xắn của cô.
“Em nghĩ còn là thời cấp ba sao? Giờ không có Tạ Trạch Tinh, Phó Kinh ở đây nữa, anh với Lâm Tê ăn bao nhiêu được chứ.”
Hành động thân mật thoáng qua này giống như một lời tuyên bố chủ quyền.
Cảnh tượng đó dần gợi nhớ đến hồi cấp ba, khiến Lâm Tê không khỏi nhớ lại lần đầu gặp cô. Khi ấy, cũng là do anh dẫn cô đến chơi cùng, cô nhỏ hơn họ rất nhiều, đứng cách đó không xa, mái tóc dài đen óng như lụa, làn da trắng đến mức tưởng chừng bị phơi sáng quá độ, vóc dáng mảnh mai, dịu dàng, khiến người khác khó lòng rời mắt.
Lâm Tê dám chắc rằng khi đó, các nam sinh trong đội tuyển học sinh giỏi ít nhiều đều có cảm tình mơ hồ với cô. Nhưng tất cả những điều đó đã kết thúc ngay khi Từ Tự thể hiện quá rõ sự quan tâm quá mức với cô.
Họ là thanh mai trúc mã. Từ sự đụng chạm, thân mật, cho đến những cái ôm... tất cả đều là quyền lợi hiển nhiên của Từ Tự. Nếu ai đó có suy nghĩ vượt giới hạn thì đó chính là lỗi của bọn họ.
Lâm Tê đưa tay lên, bình thản nâng tách trà, uống cạn.
Các món ăn được lần lượt dọn lên, bày biện tinh xảo, kết hợp cùng bộ chén đĩa đẹp mắt, nhìn vào đã thấy như một tác phẩm nghệ thuật. Người phục vụ thì đặc biệt kiên nhẫn, đứng một bên chờ đợi, lần lượt mở nắp các món ăn đặc trưng, để họ vừa ăn vừa trò chuyện.
“Lần trước gặp anh, quên chưa hỏi bao giờ mới về nước?” Từ Tự thuận miệng hỏi.
Lâm Tê từ tốn ăn xong mới ung dung đáp: “Cuối tháng.”
“Học kỳ bên các anh kết thúc muộn vậy à?”
“Vốn định đón Lâm Yên cùng về, nhưng nghe nói em ấy đi New York với cậu rồi. Tình cờ Tạ Trạch Tinh cũng thi xong, tôi sang San Francisco chơi với cậu ấy vài hôm rồi cùng nhau bay về.”
“Hắn về nước rồi à?” Trong mắt Từ Tự hiện lên chút bất ngờ.
Lâm Tê vẫn bình thản: “Hè năm nay hắn về ở với ông bà nội.”
“Phó Kinh, Tống Triều Lý cũng đang ở trong nước đúng không, hẹn nhau tụ họp một lần nhỉ?”
“Được, để tôi liên hệ với họ.”
Hai người trò chuyện hời hợt, không có vẻ gì như vừa mới nãy còn căng thẳng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)