Thẩm Thính Trì chống khuỷu tay trên ghế sofa, chậm rãi ngồi dậy, kịch bản trượt khỏi mặt anh rơi xuống ngực, để lộ mái tóc rối nhẹ bị sách đè lên, cùng gương mặt thanh tú dưới lớp tóc ấy.
Anh mở mắt trong bóng tối, đôi mắt nâu khẽ liếc về phía phát ra âm thanh, không biểu lộ cảm xúc.
Trì Lộc vẫn đang quay nghiêng người uống nước.
Thẩm Thính Trì phát hiện cô đúng là như tên gọi, giống như một con hươu non bên hồ uống nước, lơ đễnh, ba phải, uống vài ngụm lại ngừng lại nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người.
Anh chờ một hồi vẫn không thấy cô rời đi, khẽ mím môi, rồi dứt khoát ngồi hẳn dậy. Kịch bản rơi xuống đất phát ra tiếng động nhỏ, như là một lời nhắc nhở từ chủ nhân.
Trì Lộc giật mình, ngơ ngác quay đầu lại.
Tầm mắt giao nhau.
Cô ban đầu bị dọa cho sợ hết hồn, dù sao cũng nghĩ rằng phòng khách to như vậy không có ai, không ngờ không chỉ có người, mà lại là một người đàn ông mặc đồ trắng.
Nhưng người đó đang tựa vào ghế sofa, khí chất ôn hòa, đôi môi mỏng thiếu sắc máu mím lại như thể đang phiền não vì mất ngủ. Phía dưới cổ áo rộng của bộ đồ ở nhà, xương quai xanh gợi cảm nhô lên, lúc này theo nhịp thở mà phập phồng.
Là Thẩm Thính Trì.
Trì Lộc bỗng hiểu ra vì sao nguyên chủ lại bất chấp mọi thủ đoạn để hôn anh một cái.
Người đàn ông này có một loại vẻ đẹp đầy hấp dẫn của sự tan vỡ, càng tan vỡ càng đẹp đến mê hoặc.
Thẩm Thính Trì thấy cô không hề hoảng loạn, ngược lại còn bình thản tiến lại gần.
Thẩm Thính Trì lặng lẽ ngửa người ra sau một chút, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười dịu dàng: “Cô Trì, khoảng cách của chúng ta... có phải hơi gần quá không?”
Trì Lộc mỉm cười nói: “Hình như là vậy thật.”
Cô lui lại một bước, ngồi xuống chiếc ghế đơn bên cạnh anh.
Còn chưa kịp để Thẩm Thính Trì thở phào, đã thấy cô chống cằm lên tay, chậm rãi nói: “Gần đến mức này, tôi còn tưởng anh sẽ lại đẩy tôi ra như lần trước chứ.”
Camera trong phòng khách đều đã tắt, nhưng Thẩm Thính Trì không ngờ cô lại có thể thản nhiên nhắc tới chuyện hôm đó như vậy, dường như việc bị anh đẩy ngã xuống đất cũng không có gì đáng xấu hổ.
Ánh mắt Thẩm Thính Trì rơi lên gương mặt cô, anh muốn đổi chủ đề nên dịu giọng hỏi: “Cô Trì bị mất ngủ sao? Tôi có mang theo melatonin, cần tôi lấy cho cô không?”
Nhưng Trì Lộc lại không giống An Miểu, không thuận theo lời anh để tiếp tục câu chuyện.
Đôi mắt hồ ly xinh đẹp của cô mở to, tò mò nhìn anh: “Người mất ngủ là anh mà?”
Khóe môi Thẩm Thính Trì khẽ cong lên, mỉm cười: “... Chỉ là bị cô đánh thức thôi.”
“À... tôi còn tưởng thính giác và xúc giác của anh quá nhạy cảm nên mới xuống tầng một xem kịch bản để ru giấc ngủ.” Trì Lộc giúp anh nhặt kịch bản lên, vỗ bụi trên đó: “Cảnh hôn à?”
Thẩm Thính Trì thấy Trì Lộc đưa kịch bản cho mình, giọng cô nhẹ nhàng đầy quan tâm: “Chuyện trước kia tôi đã làm với anh, tôi thực sự xin lỗi, sau này sẽ không như vậy nữa. Nhưng nếu anh thật sự có vấn đề... ở phương diện đó...”
Thẩm Thính Trì ngẩng mắt lên.
Chỉ thấy ánh mắt Trì Lộc chân thành, như thể thật lòng đang nghĩ cách giúp anh. Thậm chí để không tổn thương lòng tự tôn mong manh của một người đàn ông, cô còn cố ý hạ thấp giọng hơn.
“Là đồng nghiệp, và cũng là fan sự nghiệp của anh, tôi mong anh hãy đặt sức khỏe lên hàng đầu, đừng ép buộc bản thân nhận cảnh hôn nữa. Đi khám tổng quát vẫn là quan trọng nhất.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
