Lối cầu thang chật hẹp, Thịnh Thư Vũ biết một màn chào hỏi xã giao là điều không thể tránh khỏi, nên chủ động giơ tay trước.
“Lâu rồi không gặp.”
Trì Lộc quả nhiên dừng bước, đưa tay bắt tay anh: “Chào buổi tối.”
Chỉ là đôi mắt trong trẻo của cô mang theo sự ngạc nhiên và nghi hoặc, chăm chú nhìn anh một lúc lâu rồi mới nói: “Xin lỗi, chúng ta từng quen nhau sao?”
Thịnh Thư Vũ từng hình dung rằng cô sẽ ngượng ngùng, hoặc vẫn ngạo mạn như xưa, nhưng không ngờ cô đã hoàn toàn quên mất.
Ánh mắt anh lạnh nhạt mấy phần, giọng điệu cũng nhàn nhạt: “Thịnh Minh Luân là cha tôi.”
“Thì ra là con trai chú Thịnh, tôi thường nghe mọi người khen anh, nhưng không nhận ra đấy.” Trì Lộc mím môi cười: “Không ngờ anh vẫn còn độc thân, may ghê...”
Thấy cô như thở phào nhẹ nhõm, Thịnh Thư Vũ nhướn mày: “May ghê?”
Trì Lộc gật đầu: “Đúng vậy, may là người lớn trong nhà không biết, nếu không chắc đã sắp xếp cho tôi đi xem mặt anh rồi.”
Thịnh Thư Vũ đưa ánh mắt trầm tĩnh đầy hứng thú nhìn cô.
Ngũ quan sắc sảo, ánh mắt lạnh lùng, áo sơ mi cắt may phẳng phiu, gam màu nhã nhặn, từ chi tiết như cổ tay áo đến đồng hồ đeo tay, thậm chí cả khuy cổ áo cũng được cài kín đến tận chiếc cuối cùng, tất cả đều thể hiện sự cầu toàn và kiềm chế đến cực điểm của một vị tổng tài.
Trì Lộc đưa tay chỉ vào anh, rồi lại chỉ vào mình, giọng mềm mại nói: “Tôi đoán tôi không phải mẫu người lý tưởng của anh, ừm... anh cũng vậy.”
Thịnh Thư Vũ hơi nheo mắt, đầu ngón tay khẽ gõ lên tay vịn cầu thang.
Nửa câu đầu, anh không phủ nhận.
Nhưng việc Trì Lộc ban đầu quên mất sự tồn tại của anh, sau đó lại lập tức chủ động vạch ranh giới rõ ràng, như đám cỏ dại vô tổ chức quấy phá trong lòng anh, làm rối loạn toàn bộ dự tính ban đầu.
May mà Thịnh Thư Vũ vốn không phải là người dễ bộc lộ cảm xúc.
Nghe vậy, anh chỉ khẽ gật đầu tỏ ý đồng tình: “Cô đoán đúng.”
Vì cuộc đối thoại đó, đoạn đường còn lại, bầu không khí đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
Trong bếp, mọi người đã chuẩn bị xong các món ăn, lúc này các nữ khách mời đều tụ tập quanh chiếc bàn dài hình bầu dục tán gẫu, ánh mắt thì không ngừng dõi về phía cầu thang.
Lộ Nhất Nghiên là người đầu tiên chú ý thấy rèm châu lay động, sau rèm lấp ló tà váy, cô lập tức gọi: “Lộc Lộc!”
Ngay lập tức, Cận Nghiêu Châu đang ngồi trên sofa và Thẩm Thính Trì ở quầy bar đều lần lượt nhìn về phía đó.
Cô buộc tóc tùy ý thành búi thấp, cài chéo một cây trâm gỗ trơn không hoa văn.
Mộc mạc đơn giản, như đóa sen thanh khiết trong đêm.
Lối ra cầu thang không rộng, hai người đi sát nhau, nhưng nét mặt lại chẳng biểu hiện điều gì.
Như thể chẳng hề quen biết.
Thế nhưng màu sắc, chất liệu trang phục lại ăn khớp kỳ lạ như đồ đôi, khí chất một người dịu dàng yêu kiều, một người trầm ổn điềm đạm.
[Hai người này cùng khung hình, fan mê nhan sắc thấy sướng rồi, đề nghị kéo thẳng lên bìa Vogue chụp ảnh đôi]
[Nhan sắc của Trì Lộc có đi ăn xin cũng xin được bữa cơm bốn món một canh.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
