[Hai người họ có thể... hôn nhau một cái vì tôi được không?]
[Cái này không ổn đâu... mà nói thật, chỉ một cái liệu có đủ không?]
[Các người làm ơn tiết chế lại chút được không! Đừng dọa con báo con mèo nhà người ta!]
[Các nhóm khác đều đang dìu nhau, còn hai người này thì cứ nắm tay mãi, tôi sốt ruột quá rồi! Thật đấy!]
Dù có dừng lại một lúc nhưng nhóm của Trì Lộc vẫn là người đầu tiên đến được trạm thứ hai.
Vừa trông thấy bảng đen ở khu bổ sung vật tư, Cận Nghiêu Châu lập tức cảm nhận được bàn tay trong tay mình trống không.
Quay đầu lại, Trì Lộc đã sải bước về phía bảng đen, chăm chú đọc kỹ nội dung trên đó.
Suốt quãng đường này, Trì Lộc chưa từng than mệt hay phàn nàn, nhưng khi khoảng cách giữa hai người xa hơn, anh mới nhận ra cổ tay cô đỏ ửng cả một vòng.
Cận Nghiêu Châu nhớ lại, lúc vượt đoạn dốc cuối cùng, anh đã kéo cô lên bằng tay.
Lúc ấy anh không dùng nhiều sức nhưng vẫn nghe cô khẽ rên một tiếng.
Anh cứ nghĩ cô quen thói làm màu, động tí là kêu.
Không ngờ đó không phải giả vờ mà là thật sự mỏng manh, chỉ cần hơi mạnh tay là để lại vết ngay.
Sau khi nạp lại năng lượng, Cận Nghiêu Châu gắn cục tạ thưởng, vật phẩm đổi điểm, vào thắt lưng.
Vô tình nhìn thấy vụn đá trong lòng bàn tay mình, anh lại nhớ tới vết đỏ kia.
Một lúc sau, Cận Nghiêu Châu mới tìm thấy hộp khăn ướt trong góc khuất của bàn vật tư, cẩn thận lau sạch cả hai tay.
Lần một, rồi lần hai.
Theo luật chơi, nữ khách mời cần cầm một bó hoa đi đến đích. Trên đường, hoa không được gãy nát hay rơi xuống đất.
Cận Nghiêu Châu đứng ở vạch xuất phát, chờ Trì Lộc chọn hoa xong quay lại.
Thấy thân hình mảnh mai ấy cầm bó hoa bước tới, anh vô thức vươn tay ra.
Nhưng Trì Lộc lại cúi đầu, mải chỉnh sửa cánh và lá trên bó hoa, hoàn toàn không để ý đến bàn tay anh chìa ra.
Cận Nghiêu Châu nhìn bó hoa cô nâng niu, là vài cành lan hồ điệp màu lam nhạt.
Anh bất giác nhớ tới bảng tên mà mỗi người được phát trước khi bắt đầu, giữa một rừng màu sặc sỡ, chỉ có duy nhất một cái màu xanh dương.
Trên đó ghi tên: Thẩm Thính Trì.
Cái tên ấy, anh từng vô tình thấy trong xe lưu động của Trì Lộc. Đó là một poster khổ lớn có chữ ký, được cô dán ngay đầu giường.
Còn về nội thất bên trong xe lưu động của Trì Lộc, Cận Nghiêu Châu chưa từng bước vào.
Với cô, ngoài quản lý và trợ lý riêng, những nhân viên khác đều chỉ là người hầu có thể sai vặt, chỉ được phép đứng ngoài xe chờ lệnh.
Cho nên dù đãi ngộ có cao cỡ nào, nhân viên trong studio vẫn thay liên tục, lâu thì ba tháng, ngắn thì ba ngày đã bị sa thải.
Còn anh, trong quãng thời gian túng thiếu nhất, đã gồng mình chịu đựng suốt hai năm trời.
Hai năm qua, Cận Nghiêu Châu đã quen với sự thất thường của Trì Lộc, tưởng rằng bản thân đã sớm chai lì cảm xúc.
Nhưng hôm nay, chỉ với vài hành động nhỏ của cô, tâm trạng anh lại dậy sóng.
Chặng đường thứ hai chuyển từ dốc lên thành mặt bằng, dễ đi hơn nhiều.
...
Bên kia.
Nhóm của An Miểu cũng vừa đến trạm tiếp tế, chỉ chậm hơn nhóm Lâm Bội Dao khoảng hai ba phút. Cô ta tận mắt nhìn thấy Lâm Bội Dao lấy đi bó hoa bách hợp nâu cà phê trong chiếc lọ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
