“A tỷ!”
Trời ạ, lại là giọng nói này sao?!
Bạch Kiều Kiều chỉ cảm thấy một cơn choáng váng ập đến.
Cô không nhịn được mà lén lật trắng mắt trong lòng, sau đó cực kỳ miễn cưỡng quay đầu về hướng phát ra âm thanh.
Chỉ thấy ở phía xa có hai bóng dáng một cao một thấp đang chậm rãi bước tới gần.
Bạch Kiều Kiều nhìn kỹ lại, quả nhiên không ngoài dự đoán, người đến chính là thứ muội cùng cha khác mẹ của cô, Bạch Tinh Tinh, cùng với vị hôn phu đáng chết của cô, Cố Bắc Thần.
Chậc, cô đúng là xui xẻo tám đời rồi!
Rốt cuộc là duyên nợ thế nào mà mới ra ngoài một chuyến trong vòng nửa tháng, cô đã đụng trúng nam nữ chính chứ?
Lại nhìn hai người trước mặt mà xem, nam thì tuấn tú phong độ, khí chất bất phàm, nữ thì yểu điệu thướt tha, dịu dàng đáng yêu.
Bọn họ sóng vai đi bên nhau, trông chẳng khác nào một đôi kim đồng ngọc nữ, thật sự là trời sinh một đôi, vô cùng xứng đôi vừa lứa.
Nhìn thấy nam nữ chính dừng lại cách mình nửa mét, Bạch Kiều Kiều không khỏi kêu khổ trong lòng.
Mặc dù từ tận đáy lòng, Bạch Kiều Kiều rất muốn kéo giãn khoảng cách với Cố Bắc Thần càng xa càng tốt, nhưng khổ nỗi, đối phương lại là một vương gia tôn quý.
Dù cô có không cam lòng thế nào, thì những lễ nghi cần có vẫn nhất định không thể sơ suất.
Vô lễ với hoàng thất, không chừng sẽ mất mạng như chơi!
Cố Bắc Thần mặc một bộ thường phục đơn giản, rõ ràng là cố tình giấu đi thân phận vương gia của mình trong chuyến đi này.
Nghĩ đến đây, Bạch Kiều Kiều đành phải gắng gượng tinh thần, cô gượng cười, hơi cúi người hành lễ với Cố Bắc Thần.
Từ sau ngày hôm đó, đây là lần đầu tiên Cố Bắc Thần gặp lại Bạch Kiều Kiều, ấn tượng về cô dường như khác hẳn trước đây.
Cô không chỉ trở nên dịu dàng hơn nhiều, mà còn không còn thân thiết nhiệt tình với hắn như trước.
Nếu là trước đây, khi thấy hắn và Bạch Tinh Tinh đi cùng nhau, chắc chắn cô đã lao tới như một con mèo bảo vệ thức ăn, mạnh mẽ kéo giãn khoảng cách giữa bọn họ.
Nhưng giờ phút này, đối diện với tình cảnh tương tự, Bạch Kiều Kiều lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh.
“A tỷ, thật là trùng hợp!” Bạch Tinh Tinh mỉm cười mở miệng.
“Ừ, cũng trùng hợp thật.” Bạch Kiều Kiều đáp lại bằng giọng điệu hờ hững, chỉ lạnh nhạt trả lời một câu, rồi không nói thêm gì nữa.
Nhìn thấy đích tỷ có vẻ không vui, Bạch Tinh Tinh vội bước lên một bước, sốt sắng giải thích: “A tỷ, tỷ đừng hiểu lầm! Muội và Bắc Thần ca ca chỉ tình cờ gặp nhau trên đường thôi!”
Nói xong, đôi mắt to tròn của thiếu nữ tràn đầy ấm ức, vành mắt đỏ hoe, trông như sắp khóc đến nơi.
Bạch Kiều Kiều sững sờ!
Trời đất ơi! Người nên khóc phải là cô mới đúng chứ!
Cô bất đắc dĩ thở dài một hơi, khẽ “ừ” một tiếng, rồi nói tiếp: “Hai người đúng là duyên trời định, cứ tiếp tục đi dạo đi, ta đi trước đây, cáo từ!”
Bạch Tinh Tinh vội vàng kéo tay Bạch Kiều Kiều, lo lắng giải thích: “A tỷ, tỷ đang giận muội sao? Tỷ đừng hiểu lầm mà!”
“Tất cả là tại muội muốn chọn một cuốn du ký về Tấn Châu, mà Bắc Thần ca ca từng du ngoạn ở đó, huynh ấy có thể cho muội nhiều lời khuyên hữu ích, cho nên bọn muội mới đi cùng nhau.”
Bạch Tinh Tinh không ngừng kéo tay cô giải thích, nhưng Bạch Kiều Kiều vốn không phải người có nhiều kiên nhẫn.
Cô bị Bạch Tinh Tinh lải nhải mãi đến phát phiền.
Thực ra, cô không hề có ác ý với nữ chính, chỉ đơn thuần cảm thấy rằng, theo định luật của những tiểu thuyết cẩu huyết, nếu nam nữ chính và nữ phụ xuất hiện cùng một lúc, thì nữ phụ chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.
Thế nên, cô chỉ muốn tránh xa họ một chút mà thôi!
“Muội muội, ta không giận, cũng không hiểu lầm gì cả, thật sự ta đã chọn xong sách rồi, vốn cũng định rời đi.” Bạch Kiều Kiều kiên nhẫn nói.
Cô cũng không muốn đối đầu với nữ chính, dù gì thì Bạch Tinh Tinh cũng là nhân vật mang hào quang, hơn nữa bọn họ lại là người một nhà, ngày nào cũng gặp mặt, nếu quan hệ trở nên căng thẳng, thì sau này làm sao mà sống yên ổn được chứ.
Lúc này Bạch Tinh Tinh mới thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười trở lại, bước lên một bước, nhìn Bạch Kiều Kiều rồi nói: “A tỷ, tỷ cũng đến mua sách à?”
Bạch Kiều Kiều nhẹ nhàng đáp: “Ừm!”
Bạch Tinh Tinh thầm lấy làm lạ, bởi vì nàng ấy nhớ rất rõ, đích tỷ là người ghét đọc sách nhất mà!
Năm xưa, khi Bạch Kiều Kiều còn là một tiểu cô nương, vì vô cùng ghét đọc sách mà đã khiến bảy vị phu tử tức giận bỏ đi liên tiếp.
Bạch Tinh Tinh không khỏi mở to hai mắt, tò mò hỏi dồn: “A tỷ mua sách gì thế? Có thể cho muội xem một chút không?”
Hả??
Bạch Kiều Kiều mua mấy quyển sách này vốn dĩ chẳng phải loại đứng đắn gì, ai cũng biết mấy cuốn họa bản kiểu này thường có rất nhiều nội dung khó nói, cô làm sao có thể để người khác nhìn thấy được!
Tất nhiên là không thể rồi!
Nghĩ đến đây, trái tim thiếu nữ bỗng đập loạn nhịp, vội vàng tìm lý do thoái thác: “À... Thực ra ta chỉ mua bừa thôi... Chẳng có gì hay cả, ta vẫn nên…”
Đáng tiếc, cô còn chưa kịp nói xong, Bạch Tinh Tinh đã không nhịn được mà thò đầu qua, vươn tay định lấy xấp sách đang được Vân Tú cẩn thận ôm trong lòng.
Bạch Kiều Kiều thấy vậy sao có thể để yên, lập tức xoay người ngăn cản.
Giằng co qua lại, bỗng nhiên “Bộp” một tiếng, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn theo âm thanh, chỉ thấy một xấp họa bản dày cộp rơi đầy dưới đất!
“Tướng quân mạnh mẽ yêu ta”, “Cô vợ nhỏ của quyền thần”, “Thiếu phụ phong lưu”, “Phật tử lạnh lùng bị ta kéo xuống thần đàn”...
Bạch Kiều Kiều hóa đá tại chỗ, dù gì cô cũng là một thiếu nữ mới lớn, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, nhanh chóng ngồi xổm xuống, luống cuống tay chân nhặt lại mấy quyển họa bản trên đất.
Vân Tú đứng bên cạnh cũng vội vàng ngồi xuống giúp đỡ.
Sau khi nhặt xong, Bạch Kiều Kiều vừa đứng thẳng dậy liền đối diện ngay với một đôi mắt hồ ly hẹp dài đầy mê hoặc.
Cố Bắc Thần vẫn đứng im lặng một bên nãy giờ, lúc này đang nhìn Bạch Kiều Kiều chằm chằm.
Trên gương mặt nam nhân mang theo một nụ cười như có như không, chậm rãi mở miệng: “Kiều Kiều thật có nhã hứng quá nhỉ?”
Nghe vậy, sắc mặt Bạch Kiều Kiều càng đỏ hơn, nóng bừng đến mức có thể rán chín một quả trứng.
Mất mặt thì cũng không thể mất khí thế!
Bạch Kiều Kiều ưỡn thẳng cổ trắng ngần, cố gắng khiến mình trông bình tĩnh một chút, nói: “Tất, tất, tất nhiên rồi!”
Nguyên chủ trước đây chưa từng đọc sách, cũng chưa bao giờ đến hiệu sách này, cho nên chưởng quầy hoàn toàn không biết, vị quý nữ vừa quỵt tiền này chính là hòn ngọc quý trong phủ Thừa tướng.
Lão chưởng quầy tuổi tác đã cao, vừa định đuổi theo thì bị Cố Bắc Thần cất giọng gọi lại.
Ánh mắt Cố Bắc Thần rời khỏi bóng dáng Bạch Kiều Kiều đang khuất dần, lấy ra một thỏi vàng đặt lên quầy: “Đây là tiền sách của vị tiểu thư vừa rồi, có đủ không?”
“Đủ đủ đủ!” Chưởng quầy vội vàng nhận lấy thỏi vàng, định bụng vào trong lấy tiền thừa.
Cố Bắc Thần thản nhiên nói: “Không cần thối lại, số bạc dư để vị cô nương này thanh toán sách đi.”
Nói rồi, Cố Bắc Thần quay sang nhìn Bạch Tinh Tinh, nói: “Tinh Tinh, ta còn có việc, muội cứ đi dạo một mình đi.”
Dứt lời, hắn nhấc chân rời khỏi hiệu sách, để lại một mình Bạch Tinh Tinh đứng sững sờ tại chỗ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

