Bạch Kiều Kiều nhớ rất rõ trong cốt truyện, nam chính Cố Bắc Thần vốn là người trầm ổn, dịu dàng, vậy mà lúc này lại như một con sói đói khát!
Hu hu hu, cô thật thảm mà!!!!
Vừa mới xuyên qua đã gặp phải chuyện này, chẳng lẽ cô phạm Thái tuế à?
Tại sao số phận lại đối xử với cô như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn hồng của cô đẫm lệ, yếu ớt như hoa lê gặp mưa, đẹp đến mức khiến nam nhân mất kiểm soát!
Bạch Kiều Kiều cảm thấy mình sắp chết đến nơi rồi!!
Khuôn mặt hồng hào ban nãy giờ đã trắng bệch, giọng nói yếu ớt như tơ nhện: “Vương gia, có phải ta sắp chết rồi không?”
“Câm miệng!”
Còn chưa nói dứt câu, nam nhân đã cúi xuống chặn miệng thiếu nữ lại.
Bên ngoài cung điện vẫn là một bầu không khí tưng bừng, náo nhiệt.
Yến tiệc mùa xuân đang diễn ra vô cùng náo nhiệt, toàn bộ hoàng cung chìm trong sự vui vẻ, hòa hợp.
Mà tất cả những gì xảy ra đêm nay đều là một vở kịch cưỡng ép hôn sự do nguyên chủ tỉ mỉ sắp đặt.
Bạch Kiều Kiều biết, chẳng bao lâu nữa sẽ có người xông vào gian phòng này, đến lúc đó, muốn từ hôn với nam chính e rằng còn khó hơn lên trời.
Cô nhất định phải nghĩ cách thay đổi kết cục đêm nay.
Hiện tại đã qua hơn một canh giờ, độc trong người nam chính cũng đã giải được phần lớn.
Trong lòng Bạch Kiều Kiều nghẹn ngào tức tối, cô bực bội đẩy hắn ra, đang định xuống giường thì một bàn tay to lớn đã giữ chặt lấy cổ tay cô.
Thiếu nữ quay đầu, tức giận trừng mắt nhìn đối phương, cất giọng trách móc: “Còn chưa xong à? Hay là ngài yêu ta rồi?”
Một câu nói này của Bạch Kiều Kiều chẳng hề quan tâm đến sống chết của nam nhân.
Người nọ cũng không chịu yếu thế, lạnh lùng đáp lại: “Nằm mơ đi!”
Bạch Kiều Kiều cúi đầu nhìn cổ tay đang bị nắm chặt, sau đó ngẩng lên, đối diện với nam nhân trước mặt.
“Vậy còn không mau buông tay!”
Nam tử nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Bạch Kiều Kiều một lúc lâu, rồi mới hất tay Bạch Kiều Kiều ra.
Bạch Kiều Kiều xoa xoa cổ tay, ánh mắt xem thường nhìn hắn.
Người nọ nhìn dáng vẻ bất mãn của Bạch Kiều Kiều, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, cứ thấy cô có gì đó không giống bình thường.
Bạch Kiều Kiều không buồn để ý đến nam chính Cố Bắc Thần nữa, cô phải nhanh chóng rời khỏi chốn thị phi này.
Thiếu nữ khó nhọc chống tay xuống giường, nhặt lại quần áo rơi vãi dưới đất.
May mà quần áo là do nguyên chủ tự cởi, vẫn còn nguyên vẹn, cô vội vàng run rẩy mặc vào.
Bạch Kiều Kiều dồn hết sức lực đẩy mạnh cánh cửa đóng kín, nhưng dù có làm cách nào thì cửa vẫn không nhúc nhích.
Đúng lúc này, cô đột nhiên nhớ ra, rất có thể là nha hoàn thân cận của nguyên chủ đã khóa cửa từ bên ngoài.
Chậc, cái cô nguyên chủ ngày thường hành sự ngông cuồng, chẳng đáng tin chút nào, không ngờ nha hoàn bên cạnh lại chu đáo như vậy.
Chỉ là, lần này hại cô thảm rồi!
Người ta thường nói, khi ông trời đóng một cánh cửa lớn, nhất định sẽ mở ra một cánh cửa sổ cho bạn.
Bạch Kiều Kiều liếc mắt nhìn về phía cửa sổ, kéo lê thân thể suy yếu đi đến đó.
Cố Bắc Thần nửa nằm trên giường, ánh mắt sâu thẳm dõi theo từng hành động của thiếu nữ.
Bạch Kiều Kiều từ cửa quay lại, mở tung cửa sổ, chẳng thèm liếc nhìn nam nhân trên giường lấy một cái, không hề do dự nhảy xuống.
Thế nhưng, thân thể cô vốn đã bị thương, hành động bất tiện, cú nhảy này lại càng khiến tình trạng của cô thêm tệ hại.
Cố Bắc Thần vẫn im lặng quan sát cô, mặc kệ cô làm loạn, chỉ nghe thấy bên ngoài cửa sổ bỗng vang lên một tiếng hét như tiếng mèo con.
Đôi mày nam nhân hơi nhíu lại, nhưng hắn vẫn không đứng dậy kiểm tra, có điều trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác phức tạp khó tả.
Bạch Kiều Kiều ngã mạnh xuống đất, mắt cá chân bị trật, cô khó nhọc bò dậy, tập tễnh bước về con đường nhỏ phía trước.
Sắc mặt cô tái nhợt, vầng trán lấm tấm mồ hôi, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Vừa chạy, cô vừa không ngừng cầu nguyện trong lòng, làm ơn đừng để ai nhìn thấy cô!
Thế nhưng, ông trời không hề nghe thấy lời cầu xin của cô!
Chỉ thấy không xa phía trước, có hai bóng người đang chậm rãi bước đến, khoảng cách càng gần, hình dáng của bọn họ càng hiện rõ ràng hơn.
Bạch Kiều Kiều nhìn kỹ, suýt chút nữa thì phun ra một ngụm nước cà chua!
Đúng là ghét của nào trời trao của nấy mà!
Cô thật sự quá xui xẻo!
Thiếu nữ trong bộ váy trắng đứng thướt tha, nhìn thấy đích tỷ của mình đầu tóc rối bù, đôi mắt sưng đỏ hệt như vừa khóc một trận lớn, lập tức lộ ra vẻ mặt lo lắng.
Bạch Tinh Tinh lộ vẻ lo lắng, nàng ấy vội vàng chạy tới, đỡ lấy Bạch Kiều Kiều đang tập tễnh.
“A tỷ, tỷ làm sao vậy? Có phải bị thương rồi không? Sao tỷ lại ở đây một mình?...”
Trước hàng loạt câu hỏi dồn dập như pháo liên thanh, tâm trí vốn đã rối bời của Bạch Kiều Kiều càng thêm hỗn loạn.
Trong nhất thời, cô chẳng thể nghĩ ra được lý do hợp lý nào để lấp liếm.
Thấy tỷ tỷ im lặng không đáp, Bạch Tinh Tinh lại càng quấn chặt lấy cô hơn.
Nàng ấy giữ chặt cánh tay của Bạch Kiều Kiều, tiếp tục truy hỏi: “A tỷ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tì nữ của tỷ đâu?...”
Bạch Kiều Kiều vốn đã hoảng loạn, lại bị nữ chính tra hỏi đến mức đầu óc mụ mị, trong cơn sốt ruột bỗng trở nên mất kiên nhẫn, buột miệng nói: “Ta… Ta… Không sao, ngươi tránh ra!”
Nói xong, cô dốc sức hất tay Bạch Tinh Tinh ra, tự mình rời đi.
Dù sao cô cũng là nữ phụ ác độc nổi danh, bình thường đã quen ỷ vào thân phận mà bắt nạt nữ chính Bạch Tinh Tinh hiền lành vô tội.
Cho nên giờ phút này, bộ dạng cay nghiệt, vô ơn của cô lại càng phù hợp với tính cách nguyên bản của nhân vật.
Bạch Tinh Tinh uất ức nhìn cô, giọng nói đầy ấm ức: “Tỷ tỷ, muội thực sự chỉ lo cho tỷ thôi mà!”
Bạch Kiều Kiều không kìm được mà rùng mình!
Cô quay đầu lại, quả nhiên không nhìn lầm.
Trước mắt cô là một thiếu niên cao gầy, toàn thân khoác bộ y phục bó sát màu đen, tôn lên vóc dáng thon dài mà rắn rỏi.
Làn da y trắng bệch như tuyết sương, đôi mắt phượng dài hẹp hơi nheo lại, ánh mắt sắc bén băng lãnh, tựa hồ có thể nhìn thấu lòng người, tạo cảm giác áp bức mãnh liệt.
Đôi mắt đó, vì có đặc điểm hạ tam bạch nên trông người này càng thêm khó đối phó.
(Hạ tam bạch: trong con mắt có tròng đen ở trên, tròng trắng lộ ra nhiều ở dưới.)
Thiếu niên này không phải nhân vật tầm thường, mà chính là tên phản diện điên cuồng nổi danh trong tiểu thuyết, cũng là ác ma sống khiến người ta nghe danh là biến sắc, nghe tới là sợ vỡ mật sau này - Bùi Viêm!
Bạch Kiều Kiều sững sờ, chột dạ đến mức suýt nghẹn thở!
Ánh mắt đối phương thật hung hăng, đúng là phí phạm một gương mặt đẹp trai mà!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

