Thiếu niên do dự một lúc, cuối cùng chậm rãi thu lại bước chân đã bước ra.
Cứ như vậy, y đứng yên tại chỗ như một bức tượng điêu khắc, hồi lâu không nhúc nhích.
Cuối cùng, y vẫn quay người rời đi.
Lúc này, người đàn ông trong phòng đã đổ không ít mồ hôi trên trán, lỗ tai giật nhẹ, lập tức nhận ra người ngoài cửa đã rời đi.
Từ nhỏ hắn đã học võ, nội công cao cường, từ khi có người tới gần cửa là đã phát hiện ra.
Chỉ là khi đó thật sự quá bận, hoàn toàn không có thời gian bận tâm xem là ai đang lén nghe lén ngoài tường.
Chỉ thấy hai bàn tay của hắn đang không chút nương tay mà vò nắn thiếu nữ trước mặt giống như nhào bột, tùy ý mà đè ép, vặn vẹo.
Chỉ muốn vò nắn cô đến mức tan nát!
Bạch Kiều Kiều mệt mỏi mở mắt, vừa tỉnh lại liền thấy khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông gần trong gang tấc.
Nhưng trong mắt cô thiếu nữ, khuôn mặt ấy không khác gì ác quỷ.
Lông mày thiếu nữ nhíu chặt, mắt khóc sưng lên như hạt đào, sống mũi đỏ ửng, vẻ ngoài vừa yếu đuối vừa mềm mại khiến người ta chỉ muốn bắt nạt mãi không buông.
Bạch Kiều Kiều ấm ức đến cực điểm.
Dù cô có sai, lỡ lời nói vài câu không nên, nhưng nam chính cũng không cần đối xử với cô như vậy chứ!
Hắn thật sự quá đáng, hu hu hu!
“Hu hu hu, rốt cuộc ngài định làm tới khi nào vậy hả?” Bạch Kiều Kiều nức nở nói, giọng vừa tủi thân vừa bất lực.
Nhưng người đàn ông đối diện chẳng có ý định dừng lại chút nào, giọng khàn khàn đáp lại một câu.
“Chưa xong!”
Nghe vậy, Bạch Kiều Kiều càng khóc to hơn: “Hu hu hu, ta biết sai rồi, ta không nên cãi lại ngài, ta thật lòng tạ lỗi với ngài, ngài là người giỏi nhất, lợi hại nhất trên đời này!”
Lúc này, trong lòng Bạch Kiều Kiều đầy hối hận, chỉ muốn tự vả cho tỉnh.
Cô thầm thề, từ nay về sau sẽ không bao giờ tranh cãi với hắn nữa, kể cả chỉ bằng lời nói.
Chỉ thấy người đàn ông cong môi cười tà mị, cúi thấp đầu, tiến sát lại bên tai Bạch Kiều Kiều thì thầm vài lời.
Sau đó, Bạch Kiều Kiều bỗng nhiên “Oa” một tiếng, khóc lớn lên.
Cứ thế, cả một ngày trôi qua, hai người này giống như bốc hơi khỏi nhân gian, hoàn toàn không thấy tung tích.
Mãi đến khi yến tiệc kết thúc, Kính Vương ôm ngang một thiếu nữ từ từ bước ra trước mắt mọi người.
Mọi người nhìn thấy trong lòng Kính Vương chính là Bạch Kiều Kiều đang mặc chiếc váy lụa vàng nhạt, ai nấy đều sững sờ, nhìn nhau đầy khó hiểu.
Dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng với hiểu biết về mối quan hệ giữa hai người trước đó, ai nấy cũng lờ mờ đoán được phần nào.
Chắc lại là đại tiểu thư phủ Thừa tướng giở đủ trò, đeo bám Kính Vương điện hạ không buông.
Thế nhưng chẳng ai ngờ, đôi mắt của cô gái trong lòng người đàn ông giờ đã sưng như quả hạch đào, hiển nhiên là đã khóc rất nhiều.
Trong lòng Bạch Kiều Kiều vừa tức vừa uất ức, chân bước không nổi, đành để tên súc sinh này ôm lấy.
Hắn hành xử thế này, rõ ràng là muốn lấy mạng cô!
Rõ ràng là kẻ tàn nhẫn, lại còn giả bộ lịch thiệp, nhã nhặn, dịu dàng trước mặt mọi người.
Đúng là vô sỉ, ti tiện!
Kính Vương không thèm để ý đến ánh mắt của người khác, cứ thế đường hoàng ôm Bạch Kiều Kiều đi thẳng đến xe ngựa của phủ Kính Vơng.
Vừa lên xe, Bạch Kiều Kiều liền nhích người tránh xa khỏi vòng tay của hắn, hận không thể cách hắn cả nghìn dặm.
Người đàn ông không vui, bóp lấy gò má nhỏ của cô: “Kiều Kiều, nhìn nàng còn sức bò nhỉ.”
Bị hắn dọa như thế, Bạch Kiều Kiều không dám nhúc nhích thêm chút nào, nỗi ấm ức trong lòng không biết trút đi đâu.
Cô lại khóc lên, nước mắt như chuỗi ngọc bị đứt, rơi không ngừng.
Cô thật sự sợ hắn rồi!
Anh hùng phải biết tránh thiệt thòi trước mắt, bằng không đến lúc đó người chịu khổ vẫn là cô thôi.
Hiện tại cô đã mất nửa cái mạng, nửa cái còn lại nhất định phải giữ cho bằng được.
Cố Bắc Thần lạnh lùng nhìn cô đang khóc như hoa lê dính mưa, vẻ đáng thương kia khiến tâm trạng hắn tốt hơn không ít.
Ánh mắt người đàn ông nóng rực nhìn chằm chằm thiếu nữ đang thút thít.
Vị hôn thê ương bướng này của hắn chỉ có sắc đẹp là nổi bật, đầu óc thì rỗng tuếch, chẳng qua cũng chỉ là một con hổ giấy.
Lấy cô về rồi nhốt lại trong nhà nuôi dưỡng tử tế, cũng chẳng phải là không thể!
Những ngày qua, bóng đen cứ quanh quẩn trong lòng hắn rốt cuộc hôm nay đã tan biến hơn phân nửa.
Tâm tình Cố Bắc Thần thoải mái vô cùng, đến mức ngay cả khi nhìn Bạch Kiều Kiều, ánh mắt hắn cũng vô thức dịu dàng hơn vài phần.
Lúc này, tay trái hắn siết chặt lấy thiếu nữ yếu mềm trong lòng, tay phải nâng lên một miếng bánh phù dung thơm nức, chậm rãi đưa đến bên môi hồng của cô, giọng nói nhẹ nhàng: “Nào, ăn đi.”
Thật ra, Bạch Kiều Kiều đã đói đến mức bụng kêu rột rột, lưng dính bụng từ lâu rồi.
Tên khốn này đúng là quá ác, hại cô cả bữa trưa lẫn bữa tối đều không được ăn một miếng nào!
Tuy rằng cô cũng là người có cốt khí, nhưng nghĩ kỹ lại, cũng chẳng cần hành hạ bao tử của mình để trả thù người khác.
Bạch Kiều Kiều lập tức cau mày, khuôn mặt đầy vẻ tủi thân và uất ức ngẩng lên nhìn hắn, trong lòng không ngừng rủa thầm.
Tên khốn này, rốt cuộc có cho cô ăn hay không đây?
Hắn tưởng đang đùa giỡn với cún con à?
Sao có thể xấu tính đến vậy chứ!
Mà lúc này, Cố Bắc Thần lại ra vẻ chẳng hề phát hiện ra Bạch Kiều Kiều đang giận sôi máu.
Chỉ thấy khóe môi hắn cong lên, hiện rõ một nụ cười mê hoặc lòng người, giọng nói khàn khàn, mang theo sự quyến rũ trầm thấp:
“Há miệng nào, ta đút cho nàng ăn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

