Bước chân Bạch Kiều Kiều hơi loạng choạng, tay còn lại vỗ ngực, thở phào một hơi thật dài!
May quá, may quá, suýt nữa thì chết khiếp rồi!
Nếu không nhờ có người tốt bụng kéo lại kịp thời thì cô sẽ ngã sấp mặt như chó gặm đất giữa đám đông, mất mặt chết đi được!
Cô là một nàng heo xinh đẹp tinh tế, rất sĩ diện!
Vừa định quay lại cảm ơn người tốt cứu mình, Bạch Kiều Kiều liền đối mặt với đôi mắt hồ ly quen thuộc.
Hai chữ “cảm tạ” đến bên miệng lại bị cô nuốt ngược vào.
Xúi quẩy!
Quả nhiên là tên sao chổi, mọi điều xui xẻo đều bắt nguồn từ hắn.
Nếu không phải hắn ép cô phải tới bữa tiệc này thì cô đã không suýt ngã bẽ mặt đến vậy.
Vì hắn mà ra nông nỗi này, đừng hòng bắt cô cảm ơn.
Mà Bạch Kiều Kiều vốn chẳng phải kiểu người biết che giấu tâm tư, mọi cảm xúc của cô đều viết hết lên mặt, cô lập tức hất tay hắn ra, chu môi trừng mắt lườm.
Dù gì Cố Bắc Thần cũng là một vương gia, mà hai người họ vẫn chưa hủy hôn, cô vẫn là vị hôn thê của hắn!
Hắn đã chịu lạnh nhạt bao nhiêu lần, vậy mà bây giờ cô lại dám bày ra bộ mặt khó ở trước mặt bao nhiêu người, đúng là càng lúc càng to gan!
Sắc mặt nam nhân lạnh lùng, hắn lên tiếng: “Nói năng hồ đồ!”
Bạch Kiều Kiều tức muốn nghẹn: “Ngài… Ngài…”
“Ta làm sao hả? Nàng biết nói năng hồ đồ nghĩa là gì không?”
Bạch Kiều Kiều chống nạnh, tức tối hét lại: “Tất nhiên là biết!!”
Dù sao thì cũng chắc chắn không phải lời hay ý đẹp!
Cố Bắc Thần nén giận, lạnh lùng nói với Bạch Kiều Kiều: “Theo ta đến đây!”
Giọng nam nhân tuy nhẹ, nhưng mang theo khí thế bức người của hoàng thất, không thể kháng cự.
Đúng lúc ấy, Bạch Tinh Tinh đột nhiên xen vào: “Bắc Thần ca ca, huynh định đi đâu vậy, muội có thể đi cùng không?”
“Không thể!” Cố Bắc Thần thốt ra dứt khoát, không chút do dự.
Bạch Kiều Kiều trừng to mắt nhìn Cố Bắc Thần.
Nam chính, ngài có cần phải thẳng thắn đến vậy không?!
Bạch Kiều Kiều lại quay đầu nhìn Bạch Tinh Tinh đang rưng rưng nước mắt, trông vô cùng đáng thương, đến cả cô cũng thấy nhói lòng.
Nhưng Bạch Kiều Kiều biết rõ, Cố Bắc Thần tìm cô chắc chắn là có chuyện cần nói, ngay cả nửa mảnh áo yếm đỏ cũng gửi dằn mặt rồi, cô đâu dám nói không đi?
Cố Bắc Thần sải bước đi trước, bóng lưng cao lớn đầy áp lực khiến Bạch Kiều Kiều âm thầm hả dạ trong lòng.
Cô sẽ ngồi chờ nam chính bước vào con đường theo đuổi vợ đầy gian khó sắp tới!
Nữ chính à, nhớ phải ngược hắn tơi bời vào đấy!
Trong lúc Bạch Kiều Kiều còn đang mơ mộng lung tung, Cố Bắc Thần quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô: “Bạch Kiều Kiều, nàng không hiểu bổn vương nói gì à? Còn đứng ì ra đó làm gì, không mau theo ta!”
“Rồi rồi, biết rồi!”
Chậc! Nam chính nổi giận rồi, lôi luôn cả thân phận vương gia ra để uy hiếp cô rồi kìa.
Bạch Kiều Kiều lập tức nhớ tới cái kết bị nguyên chủ bóp cổ đến chết, bất giác đưa tay xoa cổ, mím môi, rón rén chạy theo.
Cố Bắc Thần dẫn Bạch Kiều Kiều vòng trái vòng phải, đến một căn phòng vắng người, đóng kín cửa sổ và cửa ra vào.
Vào phòng rồi, cả hai đều im lặng.
Bạch Kiều Kiều nhìn gương mặt lạnh lùng ai oán của Cố Bắc Thần giống như cô đã làm gì sai với hắn, cảm thấy vô cùng oan ức.
Cố Bắc Thần nhìn cô chằm chằm hồi lâu, cuối cùng là hắn lên tiếng trước: “Tại sao nàng lại muốn hủy hôn? Tại sao nàng lại trốn ta?”
“Vậy tại sao ngài lại không đồng ý hủy hôn? Ngài cứ luôn tìm ta, rốt cuộc là có chuyện gì?” Bạch Kiều Kiều cũng không nhịn được hỏi lại.
Sắc mặt Cố Bắc Thần mang theo chút giận dữ: “Bạch Kiều Kiều, nàng đừng có vòng vo nữa, trả lời bổn vương cho rõ ràng!”
Ánh mắt của Cố Bắc Thần vẫn luôn dõi theo Bạch Kiều Kiều, mỗi ngày, thám tử đều báo cáo đầy đủ, nên mấy hôm nay cô làm gì, đi đâu, hắn đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Cô vẫn luôn ở trong phủ Thừa tướng, không hề bước chân ra ngoài, việc cô cứu Bùi Viêm thì đúng là nằm ngoài dự liệu của hắn.
Hôm đó Bùi Viêm đích thân đến phủ Thừa tướng để cảm tạ, nhưng người tiếp đãi lại là Bạch Thừa tướng và phu nhân.
Cô cũng lấy lý do thân thể không khoẻ để tránh mặt Bùi Viêm, chứng minh cô không hề có tình cảm đặc biệt gì với Bùi Viêm.
Vậy nên Cố Bắc Thần đã loại trừ khả năng Bạch Kiều Kiều thay lòng đổi dạ, mà thật ra hắn cũng không tin cô có thể thích người khác được.
Vậy rốt cuộc là vì cái gì mà cô đột nhiên cứ một hai đòi hủy hôn?
Trong lúc Cố Bắc Thần đang đánh giá Bạch Kiều Kiều thì Bạch Kiều Kiều cũng đang ngẩng đầu nhìn lại hắn.
Bạch Kiều Kiều bình tĩnh nhìn Cố Bắc Thần, nói thẳng: “Vương gia, ta hủy hôn không phải là đúng ý ngài sao? Dù sao ngài cũng không thích ta, vậy thì cần gì phải níu kéo nhau làm gì!”
Cố Bắc Thần khựng lại một nhịp.
Lời nói của thiếu nữ vốn rất bình thường, nhưng người nam nhân này lại nghe ra mùi vị ghen tuông trong đó.
Ngay sau đó, ánh mắt hắn hiện lên tia suy tư, lông mày hơi nhướng.
Quả nhiên, hắn biết mà, cô lại đang giở trò lạt mềm buộc chặt, tất cả chỉ để thu hút sự chú ý của hắn mà thôi!
Nhìn thiếu nữ với gương mặt vẫn mang nét non nớt, nghĩ đến cô còn nhỏ hơn mình nhiều tuổi, hắn bỗng thấy chẳng đáng so đo với cô nữa.
Khóe môi Cố Bắc Thần cong lên, ánh mắt dịu lại: “Kiều Kiều, ta đã nói bao nhiêu lần rồi, ta chỉ xem Tinh Tinh là muội muội thôi!”
Muội muội á?
Thằng khốn nào cũng nói vậy đấy!!!
Bạch Kiều Kiều nhếch môi cười lạnh: “Vương gia có nhiều muội muội quá nhỉ!”
Trong lòng cô liên tục mắng thầm, thằng khốn! Thằng khốn! Thằng khốn!
Từ nhỏ đến lớn, Cố Bắc Thần chưa từng bị ai đối xử lạnh nhạt như vậy.
Hắn cao hơn Bạch Kiều Kiều rất nhiều, Bạch Kiều Kiều chỉ đứng tới vai hắn, lúc này hắn từ trên cao nhìn xuống cô, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
“Bạch Kiều Kiều, nàng đừng có quá đáng! Lần này bổn vương không tính toán, nhưng từ nay về sau, nàng không được nhắc đến chuyện hủy hôn nữa!”
Bạch Kiều Kiều vừa nghe xong đã hoảng hốt, không hủy hôn, vậy chẳng phải là muốn lấy mạng cô sao, đã đến nước này mà còn không buông tha ư?!
“Vương gia, ý ngài là gì, ta nói muốn hủy hôn là nghiêm túc đấy, ta không muốn gả cho ngài!”
Cố Bắc Thần đâu phải khúc gỗ không cảm xúc, mỗi ngày cô đều bày trò, trong lòng hắn cũng nghẹn một cục tức, giờ lại còn gọi hắn là “vương gia” xa cách như thế, khiến hắn càng thêm bực bội.
Cố Bắc Thần tức giận quay đầu, nếu còn tiếp tục nhìn thấy bộ mặt xấu xí kia nữa, hắn sợ mình sẽ thật sự bóp chết cô.
Nam nhân quay lưng lại, lạnh giọng nói: “Vậy thì cho bổn vương một lý do!”
“Ta không thích ngài nữa, vậy được chưa, còn cần lý do gì nữa?”
Nam nhân vẫn chưa chịu buông tha, tiếp tục ép hỏi: “Vì sao đột nhiên không thích? Nàng đã là người của ta rồi, còn muốn gả cho ai khác ư?”
Chỉ cần nhắc đến chuyện đó, Bạch Kiều Kiều lại nổi điên, dựa vào đâu mà hắn có thể cao cao tại thượng chất vấn cô, cô cũng là tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ đến lớn đấy.
Bạch Kiều Kiều trợn mắt, khó chịu nói: “Tại vì ngài quá tệ, ta không thích, được chưa?”
Thiếu nữ còn chưa dứt lời, Cố Bắc Thần đã xoay người lại như một cơn gió, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao nhìn thẳng vào cô, toàn thân toát ra khí thế giận dữ.
“Bạch Kiều Kiều, nàng chán sống rồi phải không?”
Bạch Kiều Kiều không biết câu nói vừa rồi của cô sát thương nặng đến mức nào!
Bạch Kiều Kiều còn chưa hoàn thành nhiệm vụ, còn phải sống để lấy thưởng mà!
Thiếu nữ sợ đến mức chân mềm nhũn, cứ thế lùi dần về sau, còn nam nhân kia lại từng bước ép sát, cuối cùng ép cô đến tận góc tường, không còn đường lui!
Cô hoảng loạn nói: “Ngài ngài ngài muốn làm gì?”
“Nàng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

