Đêm đó, Lục Thành Châu tắm xong nằm trên giường với tâm trạng nặng trĩu, lăn qua lăn lại mãi mới không chịu nổi mà ngủ thiếp đi.
Chỉ là hắn không ngờ sẽ lại mơ thấy cô.
Khác với những giấc mơ trước, lần này hắn rõ ràng biết mình đang ở trong mơ, ý thức của hắn tỉnh táo, nhưng trong giấc mơ lại không thể điều khiển cơ thể của mình.
“Anh Thành Châu…”
Trong mơ, hắn ngồi trên sofa, còn cô gái thì mặc một chiếc váy dây màu champagne, được hắn ôm ngồi trong lòng.
Cô gái cười khúc khích, dũng cảm vươn tay tuyết trắng ôm lấy cổ hắn, ngay sau đó, đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át của cô nhân lúc hắn chưa chuẩn bị dán sát vào.
“Ưm…”
Cô gái hôn hắn một cách ngây ngô, đôi môi ngọt ngào mềm mại, như một con dấu in lên cánh môi hắn.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Lục Thành Châu trong lòng run rẩy dữ dội, điên cuồng muốn kiểm soát cơ thể để không tiếp tục nữa, mặc dù chỉ là mơ, nhưng họ…
Nhưng đó chỉ là một giấc mơ, là những gì hắn suy nghĩ ngày đêm, là tình cảm không thể nói ra.
Trong giấc mơ, mọi thứ đều tuân theo những suy nghĩ chân thực nhất của hắn.
Bàn tay nóng bỏng thuận theo ý muốn đặt lên eo nhỏ nhắn của cô, hắn gắt gao chế trụ cô, khiến hai người càng gần nhau hơn.
------------
Nụ hôn dài lâu cuối cùng cũng kết thúc, cô gái đã hoàn toàn mềm nhũn như một vũng nước.
Không khí mờ ám đang dần dâng cao, Lục Thành Châu đã có dự cảm về những gì sắp xảy ra, hắn muốn ngăn cản nhưng lại không thể.
Vì vậy, Lục Thành Châu thấy bản thân trong mơ mỉm cười, ôm cô gái để cô ngồi ngay ngắn trong lòng hắn.
Ánh mắt hắn u ám nhìn chăm chú vào đôi môi sưng đỏ của cô, dùng ngón tay ấn nhẹ lên viền môi đỏ hồng của cô, thành công khiến cô phát ra một tiếng hừ nhẹ bất mãn.
Quần áo lần lượt rơi xuống, trong ánh mắt tán thưởng của hắn, cô gái đỏ mặt, đôi tay nhỏ dài trắng nõn vòng chặt quanh người, cố gắng che giấu thân hình tuyệt đẹp như ngọc.
“Yểu Yểu ngoan…”, Lục Thành Châu nghe thấy mình khàn khàn dỗ dành cô, còn chuẩn bị sẵn sàng…
“Anh Thành Châu…”
Cùng với tiếng thì thầm như khóc như than của cô gái, mọi chuyện đã xảy ra.
Giấc mơ tiếp tục, vừa là phần thưởng vừa là hình phạt, khiến Lục Thành Châu đau khổ nhưng lại không thể cưỡng lại.
Hắn nhìn thấy bản thân trong mơ ôm chặt lấy cô, hận không thể hòa tan cô vào trong xương máu.
Giấc mơ kéo dài rất lâu, cho đến khi cả căn phòng đều trở nên lộn xộn, Lục Thành Châu thấy bản thân trong mơ thỏa mãn ôm chặt cô gái đã ngất xỉu và chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng sớm hôm sau.
Khi mở mắt ra, Lục Thành Châu lập tức bật dậy từ giường.
‘Lục Thành Châu, mày còn được coi là người không, lại đi…’
Nhớ lại giấc mơ đó, hắn giơ tay tát mạnh vào mặt mình.
Bước vào phòng tắm, Lục Thành Châu vội vàng rửa mặt, ngẩng đầu lên thấy sự uể oải và tuyệt vọng trong mắt mình, hắn chỉ biết cười chua chát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)