Lỗ Thông Tử rốt cuộc hoàn toàn biến sắc mặt, giờ phút này đôi chân lão như đạp trong hư vô. Xiềng xích tinh vân không biết là không gian nào, Lỗ Thông Tử từ từ chìm xuống.
Lỗ Thông Tử sợ hãi hét hướng chiến xa:
Lỗ Thông Tử biến sắc mặt vừa kinh vừa giận:
- Chẳng lẽ đại nhân muốn bỏ lại ta? Đừng quên ta có giá trị rất cao, có tác dụng rất lớn với đại nhân! Giờ này khắc này đại nhân và ta là châu chấu cột chung sợi dây, chẳng lẽ đại nhân chỉ muốn lo cho thân mình?
Mắt Tranh bắn ra tia giễu cợt:
- A, sự việc trở nên thú vị.
Tranh nhìn chăm chú vào chiến xa màu vàng, cười quái dị:
- Giờ phút này không biết còn vị đại thần thông nào có bản lĩnh cứu ngươi? Ta thật muốn thấy.
Lỗ Thông Tử thấy chiến xa vẫn không nhúc nhích, tức giận quát:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

