Lý Vân Tiêu đứng yên tại chỗ không tránh né, vác A Lại Huyền Việt trên vai, ma binh tan biến trong tay hắn.
Lý Vân Tiêu vươn tay phải ra, tay trái bắt ấn, một luồng ánh sáng vàng hiện ra trong lòng bàn tay nháy mắt hóa thành quạt ba tiêu, Tiếu Ngạo Hồng Trần.
Mắt Trụ lồi ra, hút ngụm khí lạnh:
- Ui!
Trụ khựng người, bàn tay to chộp hư không cưỡng ép xoay người bắn sang bên hông háo giải lực lượng trùng kích.
Trụ cưỡng chế tùng kích của bản thân làm gã bị thương nhẹ, sắc mặt âm trầm nhìn Tiếu Ngạo Hồng Trần chằm chằm.
- Đây là cây quạt gì?
Lý Vân Tiêu xì cười:
- Xì, mới rồi còn vênh váo tới mức muốn sóng vai với mặt trời, sao giờ héo rồi?
Trụ tức giận quát:
- Không phải bổn tọa sợ ngươi, chỉ hơi e ngại huyền khí trong tay của ngươi, có giỏi thì đừng dùng huyền khí!
Lý Vân Tiêu thộn mặt ra, ngơ ngác hỏi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-230655.jpg&w=256&q=75)