Ánh mắt của hắn bình tĩnh lại, nhìn về phía Vi Vô Nhai, cười mỉa nói:
- Tuy phụ thân bảo ta không nên tự chủ trương, nhưng năm đó kẹt ở võ đạo đỉnh phong lâu như vậy, thật sự là hành động bất đắc dĩ. Ta chỉ đi xuống trăm dặm đã không thể ngăn cản lực lượng ăn mòn, sớm chạy đi. Hiện tại nhớ lại cảm thấy mất mặt.
Vi Vô Nhai nổi giận nói:
- Thật sự là hồ đồ! Còn chưa tới Quy Chân Thần Cảnh mà dám tiến vào thần đô, đây không phải là muốn chết sao? Còn nữa, nếu xúc phạm quy tắc thần đô, Mộng lão nhân trách tội xuống, lực lượng của ta lúc đó cũng không giữ được ngươi.
- Hừ! Dù sao ngươi cánh cứng rồi, ta không quản được ngươi!
Hắn phất tay áo quay mặt đi, hiển nhiên rất tức giận.
Vi Thanh cười nói:
- Phụ thân đại nhân đừng vội tức giận, tu hành tới tuổi của chúng ta, nào có con đường nào an toàn để đi chứ? Đường nào không phải cửu tử nhất sinh? Làm gì có đạo lý bế quan trong mật thất mà đột phá chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-658366.jpg&w=256&q=75)