Lý Vân Tiêu cả người run lên, nhìn cô gái cầm đầu trong ba người kia, trong lúc nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, trên mặt tràn đầy vẻ phức tạp.
Khâu Mục Kiệt cũng thất kinh, thất thanh nói:
– Liễu Phỉ Yên.
Nàng kia thắt lưng treo Vân Văn bội kiếm, người khoác chiến giáp lam nhạt, một thân anh khí bức người, chính là Liễu Phỉ Yên.
Hai người phía sau là Bạch Vũ Kình cùng Tử Xú Tịch.
Nàng cùng Bạch Vũ Kình đi loạn trong huyễn điện, dọc theo nguyên lực ba động không ngừng đi tới, trên đường gặp Tử Xú Tịch, nên mang hắn theo.
Ánh mắt Liễu Phỉ Yên trong suốt, thanh âm dễ nghe vang lên nói:
– Nguyên lai là Khâu Mục Kiệt, ngươi vậy mà không chết.
– Hừ.
Khâu Mục Kiệt lạnh giọng nói:
Sắc mặt của Bạch Vũ Kình cùng Tử Xú Tịch cũng ngưng trọng.
Vừa rồi nguyên lực ba động, thật là kinh người, bọn họ cách không biết bao nhiêu trọng không gian cũng rõ ràng cảm nhận được, mặc dù là Liễu Phỉ Yên, cũng không dám chắc có thể đánh ra lực lượng như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

