Kim Tháp lưu chuyển, một quang mang bắn ra, ở trước tháp hóa thành thân ảnh Đằng Quang, ngồi ngay ngắn ở trong hư không, phục sức đẹp đẽ quý giá, sắc mặt bình tĩnh.
– Khổ cực rồi.
Đằng Quang nhìn hắn một cái, nhàn nhạt nói.
Loan Quân Hạo khẽ cười nói:
– Chỉ là con kiến hôi, chộp tới không cần tốn nhiều sức, tại sao lại khổ.
Đằng Quang hơi gật đầu một cái, nói:
– Ngươi đi xuống đi, hảo hảo dưỡng thương.
– Tổn thương?
Loan Quân Hạo sửng sốt một chút, lập tức vỗ ra bụi bậm trên người, cười nói:
Đồng tử của Loan Quân Hạo co rụt lại, sắc mặt có chút khó coi nói:
– Đằng Quang đại nhân, ngươi đang nói cái gì? Tại hạ ra sao? Có chút không rõ.
Đằng Quang nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



