Thủy Tiên khóc rất thương tâm, không ngừng sụt sùi khóc, nước mắt như mưa, khiến người yêu thương.
Hóa Tu lạnh lùng nhìn hắn một cái nói:
– Ta hận nhất là loại nam nhân như ngươi, đã có thê tử, còn đi câu dẫn thiếu nữ đơn thuần, may mà sư muội của ta phát hiện sớm. Cút đi, sau này đừng tới tìm sư muội ta, đại thúc, chúng ta không hẹn ngày gặp.
Lý Vân Tiêu:
–...
Hắn vỗ đầu, không biết nói cái gì, chỉ nghe Thủy Tiên càng khóc dử dội hơn.
Lý Vân Tiêu một trận không nói gì, một lúc sau mới nói:
– Một, ta không có lão bà. Hai, ta...
– Cái gì? Ngươi còn nguỵ biện?
Thủy Tiên khóc ròng nói:
– Phi Nghê Phượng Hoàng kia đều gọi ngươi phu quân, ngươi còn lừa gạt.
Lý Vân Tiêu cảm thấy rất khó giải thích, chỉ có thể trợn mắt nói:
– Ngươi thực sự không có lão bà sao?
Lý Vân Tiêu đau đầu nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
