Lý Vân Tiêu đại hỉ nói:
Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
– Khả Vân đại nhân không rõ chỗ đáng sợ của trận này, theo ta được biết, đây là một tuyệt trận chân chính, là Vương Tọa dùng để giết người. Một khi hắn chết, người trong trận tất nhiên sẽ chôn cùng!
Ninh Khả Vân cau mày nói:
– Xem ra Đằng Quang cũng không phải thứ tốt gì, lại hung tàn như vậy! Nếu hắn chết có thân nhân bên người, chẳng lẽ không phải cũng chôn cùng sao?
Lý Vân Tiêu cười khổ nói:
– Đằng Quang chỉ có một đồ đệ là Đường Tâm, không có thân nhân.
Đột nhiên Hàn Quân Đình mở miệng nói:
– Còn có người có thể phá trận này.
Ở nơi nào đó trong Thái Hư huyễn cảnh, một đạo quang mang bay vụt mà đến, sau đó dừng lại.
Chính là Cửu Lê trống trận, vẻ mặt Lê tái nhợt, ngồi ở trên cổ, khóe miệng không ngừng chảy ra tiên huyết.
Lý Dật nói:
– Ngươi có khỏe không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
