– Ta cũng vậy, không bằng chúng ta bắt tay giảng hòa, diệt trừ những yêu nhân này?
– Hừ, ngươi không ngừng xem xét thời thế, sau đó làm ra các loại nhận định cùng mưu lược, nhưng ta làm sao không phải như vậy, hôm nay trận này tuy thắng không anh hùng, nhưng trí giả quyết đấu, cho tới bây giờ không chỉ dùng vũ lực.
Khí tức trên người Hàn Quân Đình không ngừng tràn ra, dung nhan già nua bắt đầu gấp khúc, dần dần hiện ra sáng bóng.
Đám người Đường Kiếp giật mình, Thần Tiêu cung chưa bao giờ thu nam đệ tử, bọn họ đối với thân phận của Hàn Quân Đình cũng rất hoài nghi, hiện tại xem ra, quả nhiên là dịch dung.
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói:
– Ngươi quá biết tính kế, cho nên đánh giá thấp tác dụng của lực lượng bản thân. Ở Tân Duyên Thành như vậy, hiện tại cũng như vậy. Ngươi luôn muốn tính kế người khác, lợi dụng tất cả lực lượng có khả năng lợi dụng đến làm việc cho ngươi, nhưng lại bỏ quên lực lượng của mình, đừng quên lực lượng bản thân, mới là căn bản để ngươi đặt chân ở thế giới này.
– Hoa tạ hoa phi hoa mãn thiên, hồng tiêu hương đoạn hữu thùy liên? Vị nhược cẩm nang thu diễm cốt, nhất trữ tịnh thổ yểm phong lưu.
Lời thơ ngân vang, dung nhan tuyệt thế khuynh thành từ từ triển lộ, quả thực là tuyệt sắc nhân gian.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


