Tựa hồ La Thanh Vân nhận ra tâm tình của hắn, hơi xoay đầu lại, trong mắt bình tĩnh như nước.
– Vi Thanh đại nhân, ngươi còn sống a, chúc mừng chúc mừng.
Sắc mặt Vi Thanh trắng bệch, lảo đảo ngồi trở lại Vương Tọa, một thân tiên huyết nhuộm đỏ thanh y.
Ánh mắt Diêu Kim Lương chớp động, khẽ cười nói:
– Giết những lâu la này bất quá là một cái nhấc tay, nhưng thương thế của Vi Thanh ngươi…
Lúc này toàn thân Vi Thanh là máu, mảng lớn long lân nát bấy, còn có thật nhiều mảnh nhỏ cắm vào trong thịt, tổn thương cực kỳ kinh khủng.
– Không cần phải xen vào ta.
Vi Thanh hô hấp cực kỳ trầm trọng, Hắc Ngọc giới chỉ trong tay hắn lóe lên u quang, liền xuất hiện mấy bình ngọc, đổ ra mấy loại đan dược, chọn mấy hạt nuốt vào.
Trong đó đặc biệt có một viên đan dược lớn như trứng bồ câu, phía trên tràn đầy văn lộ cổ quái, vừa xuất hiện, liền liên tục hoảng động ở trong tay hắn, như muốn phá không bay đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
