Con thỏ tựa hồ có biết đại quái ngư kia, đứng trên bờ cảnh giác, hai chân dài rộng có chút ngồi xổm xuống, hai mắt đỏ bừng nhìn chăm chú tới…, hai lỗ tai lớn không ngừng lắc lư, lôi điện chi lực trên đó vang lên “Đùng đùng” liên tục
Hai đầu cự thú cứ vậy giằng co với nhau, giống như bất động vậy, nhưng hai cổ yêu lực bành trướng kia hình thành khí tràng đè ép lấy nhau, giữa biển cả và lục địa sinh ra lực linh áp rất mạnh, toàn bộ đám mây trên nước biển và bầu trời đều đang không ngừng biến hóa trạng thái, tốc độ cực nhanh.
Trong tĩnh có động, trong động có tĩnh, dưới cơn yên tĩnh kia, thảm nhất chính là tất cả võ giả kẹp ở chính giữa, nguyên một đám sắc mặt trắng bệch, có thể nói là lên trời không đường, xuống đất không cửa.
Mà ngay cả Lý Vân Tiêu và Đặng Vũ Phong dưới hai cổ lực lượng này cũng cảm thấy cực kỳ khó chịu, sau khi vận chuyển nguyên lực ngăn cản mới thoáng giảm bớt.
Con thỏ kia đột nhiên không nhịn được nữa khẽ động, hai lỗ tai nhúc nhích, lập tức một mảnh lôi đình hiển hiện, đánh lên người cự ngư kia, khiến trọn cả bầu trời đại địa đều bị bao phủ bởi một mảnh thâm lam, sắc mặt tất cả võ giả trong chốc lát liền trắng bệch.
“Ầm ầm”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
