Lý Vân Tiêu trong lòng một mảnh kinh ngạc, Liêu Dương Băng này nhìn qua tùy tiện, chuyện thương hội Lôi Phong còn bị mình dụ dỗ lâm vào trong cục, giờ xem ra cũng không phải là người đơn giản, có lẽ chuyện thương hội Lôi Phong mình có vẻ chiếm được tiện nghi, kì thực cũng giúp đối phương cũng không chừng.
Hắn lần đầu tiên cảm giác mình đã có chút nhìn nhầm người, không khỏi đánh giá đối phương thêm vài lần, lúc này mới lạnh lùng nói:
– Những lời này hi vọng Liêu thành chủ có thể nhớ kỹ, về sau ngàn vạn lần đừng tìm ta tức giận đấu khí ah.
Liêu Dương Băng cho rằng Lý Vân Tiêu chắc chắn châm chọc khiêu khích, nhưng đợi sau một lúc, lại phát hiện đối phương không nói một tiếng, chỉ phối hợp điều tức, lúc này mới cười khổ nói:
– Tâm tính Vân thiếu quả nhiên khác người, Liêu mỗ lần này mời Vân thiếu đi ra, kỳ thật là có chuyện cần nói.
Hắn cố ý nói hàm hàm hồ hồ, chính là hy vọng đối phương nói tiếp, nhưng lại đợi một hồi, Lý Vân Tiêu vẫn không có chút biểu tình, cũng không biết có nghe không. Cái này khiến hắn đã quen thành chủ, mỗi lần nói chuyện đều có một đám người phụ họa cảm thấy có chút không quen lắm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

