Ánh mắt Liêu Dương Băng tràn đầy sát ý trừng Lý Vân Tiêu, lúc này mới chậm rãi nói:
– Tuy rằng ác nhân sát hại Ti Đức Viễn đại sư đã đền tội, nhưng đây chỉ là thay đại sư báo thù thôi. Chuyện hôm nay ta thấy chưa hẳn đã đơn giản như vậy, ta nhất định sẽ triệt để điều tra rõ ràng, chư vị đều lăn lộn ở trấn Hải Thiên, kính xin hoặc nhiều hoặc ít cấp cho Liêu mỗ ta một chút mặt mũi, sau này tận lực khống chế hành vi của mình thì hơn.
– Nhất định nhất định
Chúng hội trưởng thương hội đều liên tục gật đầu, Liêu Dương Băng chính là đệ nhất cao thủ trấn Hải Thiên, ai dám không cho hắn mặt mũi chứ.
Liêu Dương Băng đã nhận ra chuyện hôm nay là một cái vòng rất lơn, lại ở thêm có lẽ sẽ có thêm sự cố…, hắn hiện giờ cần làm chính là trước tiên hiểu rõ toàn bộ mọi chuyện, không thể lại bị người dắt mũi đi được.
Sau khi hét một tiếng hắn liền trực tiếp ngồi lên xe ngựa hoa mỹ kia rời đi, hắn cũng không đợi mọi người trả lời là có đồng ý hay không, hoặc là mọi người có rãnh không. Nhưng không ai dám không rãnh cả, không rảnh cơ bản chính là chờ chết. Cho dù hắn không ra mặt, nhưng vụng trộm cũng có thể đùa chết ngươi rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-181962.png&w=256&q=75)