Trữ Khả Nguyệt tinh tế suy nghĩ ý trong nửa lời trước, không nhịn được gật nói:
– Đứa bé Nhược Mai kia thật khổ, ngươi cũng nên giúp nàng. Vậy thì ngươi cẩn thận đấy, ta với ngươi phụ thân là hảo hữu chí giao, cũng xem như cô mụ của ngươi. Nếu gặp phải chuyện gì khó, cứ tùy thời quay lại thành Hồng Nguyệt tìm ta.
Một đạo quang mang từ trong tay nàng bay ra, lại là một khối ngọc bội màu trắng, nói:
Giữa hai người tuy rằng gặp mặt không nhiều lắm, nhưng phần tình nghĩa năm đó lại không nhạt.
Lý Vân Tiêu quay người đang muốn rời đi, đột nhiên một đạo quang mang từ phía dưới thành Hồng Nguyệt bắn lên, hóa thành một đạo nhân ảnh kinh quát:
– Ngươi không thể đi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


