Một đạo quang mang rơi vào trước mặt Lý Vân Tiêu, thời gian dần trôi qua trên bầu trời hiển hiện một đạo thân ảnh màu xanh nhạt đang chậm rãi đáp xuống, thanh âm dễ nghe khẻ truyền ra nói:
– Người bị thời gian khống chế, không còn tự do. Nhìn thế gian mênh mông, ai trộm đổi thiều quang. Người cũng tốt, hồn cũng thế, chẳng qua chỉ là một vòng ánh trăng dưới hồ sen mà thôi.
– Sư phó không ở đây, bọn hắn cả đám đều khi dễ ta, còn khi dễ bằng hữu ta nữa.
Trữ Hàng Phong cách đó không xa trong nội tâm cả kinh, vội vàng chạy như bay xuống, cung kính nói:
– Nhị tỷ.
Trong lòng hắn lấy làm kinh ngạc, Nhị tỷ đã ở ẩn nhiều năm, chưa bao giờ hỏi đến thế sự, sao lại vì Lý Vân Tiêu mà xuất hiện ở chỗ này, hơn nữa nhìn khuôn mặt nàng, đã không còn loại tang thương chán nản như trước kia nữa, mà là một mảnh bình thản, tĩnh như xử nữ.
Nguyễn Nguyên Tư cũng chấn động trong lòng, vội hỏi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



