Thừa Hạo Miểu sắc mặt trầm xuống, trong ánh mắt một mảnh lạnh lùng âm sâm, ngưng thanh hỏi.
Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng, nhấc lên ấm trà trước mặt vui vẻ uống một mình, nói:
– Trên đời kẻ xấu nhiều lắm, mỗi ngày đều muốn giết mấy tên như vậy, ngươi nói Trình Vĩnh ta còn thật không nhớ rõ là vị nào, hắn tướng mạo ra sao? Nhắc nhở một điểm, để xem ta có thể nhớ được chút nào không?
– Ha ha, thật là phách lối, thật là to gan!
Lý Vân Tiêu nói:
– Nhưng ta đối với ngươi không có hứng thú, ngươi là một tiểu tử rất có tiền đồ, nghìn vạn lần không nên học theo đám người xấu này!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)
