Bắc Minh Lai Phong nhịn không được cười to nói:
– Ha ha, Tử Mậu huynh vẽ ra một miếng bánh thật lớn, lịch đại thành chủ đều không thể hiểu thấu đáo được, tỷ lệ này đã gần bằng không rồi. Bất quá ngồi lên có thể dùng để uống thượng phẩm huyết trà, điểm này cũng đã đủ rồi, còn có võ đạo ý niệm của tuyệt đại cao thủ, có thể thể hội một chút cũng là vinh hạnh lớn lao, không biết người phù hợp điều kiện như thế nào mới có thể ngồi lên được?
– Đơn giản.
Trong miệng Nguyễn Tử Mậu phun ra hai chữ, ánh mắt nhìn quét mọi người một cái, cười nói:
– Ai ngồi lên trước đó là của người đó ngồi.
Hắn nói xong cũng phi thân ra, trong lúc mọi người còn chưa phản ứng kịp, cũng đã bước ra mấy bước, ở trên chiếc vương tọa thứ nhất vui vẻ ngồi xuống.
– Ha ha, có ý tứ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



