Giang Dư An khẽ bật cười, đầy ẩn ý.
“Nhà họ La à...”
La Triện cảm thấy cơ thể ấm lại, chợt bừng tỉnh, nghe Giang Dư An lên tiếng liền cảm thấy ưu thế của thế tộc giúp mình tìm lại khí thế. Có lẽ vì xấu hổ vì sự thất thố ban nãy, hắn ta lại càng trở nên giận dữ.
“Sợ rồi phải không? Nhà ta có thể khiến ngươi sống không nổi ở bên ngoài đấy.” La Triện nói năng mà không thèm suy nghĩ: “Chỉ có bọn không có gì mới hay khoe khoang. Hay là Giang sư huynh không đủ linh thạch để mua bộ y phục ra hồn chăng?”
Nghĩ đến đây, tâm trạng của La Triện tốt hơn nhiều, càng trở nên kiêu căng, ngay cả lời lẽ kính trọng cũng chẳng buồn dùng nữa.
“Ta còn chút linh thạch trong tay, không nhiều, chỉ vài trăm viên thượng phẩm, đủ cho ngươi xài thoải mái rồi.”
La Triện lấy cái túi bên hông ra, lắc lắc trước mặt Giang Dư An, tiếng linh thạch va vào nhau giòn tan: “Nếu ngươi cởi bộ y phục này ra thì ta còn có thể bảo cha ta cho ngươi thêm.”
Giang Dư An không trả lời, chỉ thản nhiên quét mắt nhìn những người còn lại.
La Triện thấy hắn làm như không thấy mình, liền cau mày.
Hắn ta còn chưa kịp mở miệng thì đã liền nghe một giọng nói vang lên: “Các ngươi đang làm gì vậy?”
La Triện nhìn sang, vừa thấy rõ người liền vội vàng hành lễ, vẻ kiêu ngạo bay biến sạch, ngay cả giọng nói cũng nghiêm trang hơn nhiều: “Tông chủ, bọn ta đang thỉnh giáo học hỏi Giang sư huynh.”
Hắn ta lén liếc Giang Dư An bằng ánh mắt uy hiếp: “Giang sư huynh, đúng không?”
Giang Dư An không nhìn hắn ta, chỉ yên lặng ngước mắt nhìn Yến Kiều đang bước tới. Tóc dài bay phấp phới trong gió, nàng mặc váy áo gấm màu vàng nhạt in hoa tròn, xinh đẹp rạng rỡ, như một yêu tinh hoa vừa mới hóa hình.
Vừa thấy nàng, bàn tay đang buông thõng bên người của Giang Dư An liền siết chặt lại, lông mày khẽ chau mà không ai nhận ra. Đợi Yến Kiều bước tới trước mặt, hắn đã khôi phục dáng vẻ thường ngày, hành lễ với nàng.
“Thỉnh giáo à?” Yến Kiều kéo hắn ra sau lưng, giọng sắc sảo: “Ta thấy không giống như vậy đâu.”
Từ xa nàng đã thấy khí thế kiêu ngạo của đám người này, đến khi nàng vừa tới gần liền thu lại, kiểu hai mặt này là loại nàng ghét nhất.
“Tông chủ thứ tội.” Đệ tử nội môn trước mặt vội quỳ xuống: “Là do kiếm pháp trưởng lão giảng giải có chỗ không hiểu, vừa hay thấy Giang sư huynh ở đây nên muốn trao đổi thêm vài câu.”
Thiếu niên nói đến đây thì dừng một chút, giọng điệu trở nên quái đản: “Không ngờ Giang sư huynh cũng không quá rành rẽ.”
Sắc mặt Yến Kiều trầm xuống.
Nguyên chủ có danh vọng rất cao trong tông môn nên những người nàng mang về cũng được chú ý không ít.
Mạnh Thanh Từ khi còn ở Thiên Nguyên Tông đã nổi danh khắp tu chân giới, dĩ nhiên chẳng ai dám coi thường. Nhưng Giang Dư An thì khác, ngoài việc được nguyên chủ coi trọng ra, hắn chẳng có gì nổi bật, thậm chí đôi lúc còn kém hơn đệ tử nội môn.
Đệ tử nội môn sao có thể phục? Dù Giang Dư An có cùng được phân vào cấp bậc như Mạnh Thanh Từ thì bọn họ cũng chẳng coi ra gì, thường xuyên kiếm chuyện với hắn.
Giang Dư An cụp mắt nhìn Yến Kiều đang đứng trước mặt mình, trước ngực vẫn còn phập phồng nhè nhẹ, chóp mũi nhỏ nhắn thấm ướt mồ hôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
